Anh muốn được nhìn thấy em mỗi khi quay đầu lại [C10 – Phản kháng]

Suốt đêm, tôi cứ lăn qua lăn lại, chẳng thể nào ngủ được. Căn phòng to lớn, đầy đủ tiện nghi chỉ như chiếc lồng vàng, giam cầm tôi cùng nỗi khắc khoải, cô độc. Tôi cảm thấy nhớ quê, nhớ cha mẹ cùng các em. Hình ảnh ngôi nhà thân thương hiện ra gợi cho tôi nhớ đến nhiều kỉ niệm xa xưa. Hồi nhỏ, tôi thường ganh tị với những đứa trẻ đồng trang lứa vì chúng luôn được cha mẹ yêu thương hết mực. Còn tôi phải nén cơn đau, tự gượng đứng dậy mỗi khi vấp ngã. Nước mắt đầm đìa, tôi khóc xong rồi tự nín, chứ chẳng có ai dỗ dành mình cả. Cha mẹ nào mà không thương con, chẳng qua cha biết bản thân sống không được bao lâu, nên muốn tập cho tôi tính kiên cường. Thế mà tôi đã phụ lòng cha, luôn mềm yếu và đau khổ vì một người không xứng đáng.

Khi tôi khóc òa lên, cảm giác nhồn nhột dưới chân làm tôi giật mình. Thì ra còn mỗi Luna là biết quan tâm đến đứa con gái tội nghiệp này. Tôi thúc thích mấy hơi, cố gắng giương cặp mắt cảm động và ướt át nhìn nó. Nó lại tiếp tục cố tình cạ đầu vào người tôi, kêu liền mấy tiếng như muốn nói: “Bản sao của Nhã Lan ơi, cô đừng khóc nữa!” Máu tôi sôi lên sùng sục, lửa giận bốc cao hơn đầu. Tôi mạnh mẽ chộp lấy nó, nghiến răng kèn kẹt. Còn nó thì la lên oai oái có ý muốn đe dọa tôi: “Cô mà giết tôi thì không sống yên với Nguyễn Vũ đâu, bản sao ạ!” Nhưng muộn rồi, quỹ dữ đã chiếm lĩnh trọn vẹn linh hồn tôi, những ý nghĩ đen tối trong đầu không ngừng lướt qua vùn vụt. Sống không yên à, tôi rất sẵn lòng nếm trải điều đó đây. Ngay lập tức, giọng cười man rợ của tôi lan tỏa trong bóng đêm lạnh lẽo tạo thành thứ âm thanh ghê rợn. Bản thân tôi cũng phải sởn gai óc vì nghĩ đến việc độc ác mà mình sắp thực hiện.

Hôm sau thức dậy, tôi không nhận ra mình trong gương, hai mắt sưng húp, sắc mặt không có chút thần sắc. Hơn chín giờ, giấc mọi người đều đã đi làm, tôi mới dám ló đầu ra ngoài tìm thức ăn lót dạ. Cơ thể là do cha mẹ sinh ra, không thể vì ai đó mà nhịn đói được. Tôi sẽ nói cô Châu làm cho tôi những món thật ngon. Từ hôm nay, tôi sẽ ăn nhiều hơn, cười nhiều hơn, sống vì bản thân mình nhiều hơn.

Vừa xuống nhà, tôi sửng sốt do cảnh tượng trước mắt. Nguyễn Vũ ôm cuốn tạp chí, ung dung bắt chéo chân ngồi bên bàn ăn. Đáng lẽ anh phải rời nhà từ một tiếng trước mới đúng chứ! Bộ đồ ăn trước mặt anh còn tươm tất như chưa hề được chạm đến. Hai phần thức ăn, một của anh, còn một của tôi vẫn còn nguyên vẹn. Điều này càng lạ hơn, nhưng tôi đã không còn khả năng mơ mộng để có thể tin vào chuyện anh chờ ăn cùng với vợ. Nghe tiếng bước chân, anh ngước lên nhìn tôi bằng ánh mắt lãnh đạm, như ý muốn hỏi han: “Thì ra em vẫn chưa chết à?” Sau đó, anh lại tiếp tục dán mắt vào chỗ cũ, tay với lấy tách trà đưa lên miệng. Chẳng đợi anh mời, tôi cũng ung dung ngồi vào chỗ của mình, thưởng thức ly sữa đậu nành thơm lừng.

Thấy tôi, cô Châu liền hớn hở nói: “Cô Triều thức dậy rồi ư! Hôm nay chuyện gì mà lạ quá không biết, cả hai cô cậu đều dậy muộn thế này. Chắc là nhà chúng ta sắp có em bé!”

Trà và sữa không hẹn mà gặp, cùng lúc bay hết ra ngoài. Anh đặt cuốn tạp chí xuống, lặng lẽ ho khan vài tiếng, rồi chậm rãi dùng bữa. Còn tôi bực bội trong lòng, ít ra anh phải giải thích vài câu để giữ sự trong sạch cho tôi chứ. Ở trong hoàn cảnh này, tôi làm sao có thể ăn uống gì được nữa, mặt nóng rang, chẳng dám nhìn ai, miệng lắp bắp mãi chẳng nói thành lời: “Dạ, tụi con,… thật ra… tụi con…” Anh đột ngột ngắt ngang: “Thật ra tụi con chưa có ý định đó đâu cô ạ!” Tôi ngạc nhiên, vô thức nhìn về phía anh, nụ cười hiền hòa, nam tính vẫn còn nở trên môi. Nếu như lúc trước, tim tôi sẽ rung động, nhưng hiện tại chỉ có lại cảm giác đau nhói mà thôi.

– Tôi có chuyến công tác xuống miền Tây ít bữa. – Dùng bữa xong, anh hớp một ngụm trà cho thấm giọng rồi nói.
– Việc đó có liên quan gì đến em? Hay là nơi anh đến thiếu người để ngược đãi sao? – Bình thường, tôi sẽ ngoan ngoãn “dạ” một tiếng, rồi nghe ngóng tiếp anh nói gì. Nhưng tôi đã “tức nước, vỡ bờ” rồi nên sẽ không kiêng nể gì nữa.
– Tôi có tiện đường đi ngang qua nhà em. Thế em nghĩ có liên quan không?
– Hả? Thật không? – Nghe anh nói, hai lỗ tai tôi lùng bùng, sau đó mắt mờ đi không còn nhận ra đâu là bạn, đâu là thù nữa. Lòng tôi một mực hướng về quê nhà. Cả năm trời bận rộn học hành, tôi chưa được gặp mẹ và các em. Cố gắng dàm dụm bấy lâu lại bị cảnh sát tịch thu vì tội bán mỹ phẩm kém chất lượng. Tôi đang lo không có tiền về quê thì vớ được cơ may này. Thì ra ông trời còn chừa đường sống cho tôi.
– Lời nói của Nguyễn Vũ này thật hơn cả vàng thật. – Anh khẳng định chắc nịch.
– Nếu vậy việc này rất có liên quan đến em nha! – Tôi nhe răng cười gượng chữa cháy, rồi thỏ thẻ nói tiếp: “Xe anh còn nhiều chỗ trống mà. Cho em đi cùng với, được không?”
– Nhưng tôi không có thói quen làm những việc không mang lại lợi ích. – Anh nhún vai nói. Xem ra với cửa ải khó khăn cuối cùng này, tôi phải tự mình vượt qua.
– Thật ra anh mang em theo cùng rất có ích đó! Có thêm một người đi cùng làm công việc bưng nước, rót trà cũng tiện lắm. – Có ai nói tôi hèn mọn, trở mặt như trở bàn tay hoặc bản chất ba phải, tôi cũng chịu tất. Để đạt được mục đích, tôi sẽ bất chấp tất cả.
– Nhưng em không thích bị ngược đãi kia mà.
– Vậy là anh chưa hiểu hết con người em rồi.
– Con người em thế nào? – Anh tựa người vào lưng ghế, chờ đợi biểu hiện của tôi.
– Thật ra em rất thích bị ngược đãi, càng ngược đãi em càng phấn khích. Vì vậy, xin hãy ngược đã em hết mình trong chuyến đi này nhé! – Nói xong, tôi thật sự muốn đập đầu vào gối chết cho rồi.
– Nói nghe cũng được lắm! – Anh không nhịn được trước vẻ mặt giả dối của tôi nên phì cười thành tiếng, sau đó liếc nhìn đồng hồ, tặc lưỡi: “Nhưng tiếc quá, năm phút nữa là khởi hành rồi!”
– Được, được! Em sẽ xong ngay thôi mà. – Tôi xem như mình đã thuyết phục anh thành công.

Tôi vội vội vàng vàng lau miệng, rồi phóng vụt lên cầu thang trong tích tắc. Nhưng khi vật phía trước lù lù xuất hiện khiến tôi lập tức đứng khựng lại, tim đập, chân rung. Tôi cố gắng dùng thân hình mỏng manh của mình che chắn một bí mật động trời. Nhưng “giấy sao gói được lửa”, nó lạnh lùng kêu lên vài tiếng “méo, méo”, sau đó ngang nhiên lách người băng ngang qua kẻ bù nhìn bị đóng băng là tôi.

“Thủy… Triều…”, tiếng gọi đứt quãng vì kinh hãi pha lẫn giận dữ vang lên phía sau lưng tôi. Nguyễn Vũ rất ít khi gọi tôi như vậy, nhưng mỗi lần gọi là y như rằng có chuyện.

Tôi chầm chậm xoay người lại, rồi chẳng biết làm gì ngoài chân phải miết chân trái, hai bàn tay đan chặt vào nhau ra vẻ e lệ. Đối diện với sắc mặt đỏ bừng bừng của Nguyễn Vũ, tôi dường như quên cả thở, người ngợm lạnh toát. Đầu óc tôi cố làm việc hết công suất để tìm mấy câu chữ hay ho, mà tìm hoài chẳng ra, chỉ có mồ hôi tuôn xuống như mưa. Phản ứng của anh nằm trong dự liệu của tôi, có điều lại diễn ra không đúng thời
điểm chút nào.

– Cái gì đây? – Anh chỉ vào bộ lông trụi lũi nham nhở của Luna.
– Mùa hè oi bức, em sợ Luna bị nóng nên tém bộ lông bù xù cho nó thôi mà.
– Còn gì đây? – Anh chỉ vào màu nhúm lông xanh, đỏ, tím, vàng đủ màu trên đầu nó.
– À, em thấy màu lông đen đơn điệu quá, nên chải ít keo màu cho đẹp.
– Gì nữa? – Anh nói đến cặp nơ màu hồng điệu đà trên đôi tai nó.
– Em nghĩ con vật cũng thích làm đẹp. Mà có vấn đề gì hả anh? – Tôi chớp chớp hàng mi, nhìn anh bằng cặp mắt vô tội.
– Không vấn đề gì ngoài việc em chẳng phân biệt được giới tính của Luna. Từ đây về sau, tôi không muốn xảy ra việc này lần nữa.
– Dạ, em hứa! – Tôi nhanh nhảu nói.
– Qua việc này, tôi rất nghi ngờ khả năng bưng nước, rót trà của em. Quá năm phút rồi, em nên ở nhà thì hơn!
– Không được! Cho em đi với.

Tôi cố sống, cố chết bám theo sau Nguyễn Vũ. Anh càng lạnh lùng, tôi càng lì lợm, xem ai sẽ thắng ai. Đôi co một hồi, tôi cũng đạt được mục đích của mình. Xe lăn bánh đi về hướng ngoại ô, tôi thong thả ngắm cảnh đẹp bên đường. Thỉnh thoảng, người tài xế liếc nhìn tôi qua kính chiếu hậu bằng cặp mắt quái dị hết cỡ. À, mà tôi nhìn lại mình, cũng thấy bản thân dị hợm thật, mặc nguyên bộ đồ ngủ Hello Kitty màu hồng phấn ngồi cạnh đức ông chồng diện vest đen hết sức lịch lãm, chỉnh chu. Lỗi cũng tại anh, người ta là phụ nữ mà chẳng cho thời gian chuẩn bị gì cả.