Anh muốn được nhìn thấy em mỗi khi quay đầu lại [C11 – Tình thương mến thương]

Mở choàng mắt, tôi thảng thốt nhận ra bản thân đang nằm giữa chăn êm, nệm ấm một cách đàng hoàng. Tôi chẳng nhớ được mình vào đây khi nào, và vào bằng cách nào. Có thể dư âm của việc thao thức đêm qua mới khiến tôi ngủ say như chết vậy. Tôi dụi dụi mắt, mơ hồ nhìn quanh bốn phía cho rõ ràng, phải sau vài giây mới nhận ra được căn phòng màu hồng nhạt quen thuộc. Trước đây, nhà tôi chỉ là vách tranh đơn sơ, mưa dột gió lạnh, nhưng sau đó đã được cha chồng tôi cho người xây mới lại. Thể theo mong muốn của mẹ tôi, ông vẫn giữ nguyên kiến trúc ngôi nhà cũ, không làm cho mọi thứ quá phô trương.

Chiếc đồng hồ con con đặt trên bàn đầu giường đã điểm hơn mười một giờ tối. Tôi chẳng thấy bóng dáng Nguyễn Vũ đâu cả. Có lẽ anh chở tôi về nhà xong thì đi lo công việc của mình. Người gì đâu mà bạc bẽo thế không biết, đến cả việc đón tôi, hay khi nào đón cũng chẳng nói một lời. Đột ngột, bụng tôi phát ra mấy tiếng “ọc… ọc”, lúc đó cơn đói cũng vừa kịp kéo đến. Tôi định đi xuống bếp tìm thức ăn, nhưng khi đang ngang qua phòng khách thấy đèn còn sáng, lại có tiếng trò chuyện khe khẽ.

– Lâu lâu chị con mới về một lần, con không nên cau có như thế! – Mẹ cố gắng hạ giọng như thể sợ tôi nghe thấy.
– Nhưng con xấu hổ lắm! Hàng xóm, bạn bè, ai cũng bảo chị Thủy Triều bán thân cho nhà giàu. Quần áo, sách vở của con, kể cả căn nhà này đều được xây bằng thứ tiền dơ bẩn đó. – Thằng Đức, em trai tôi nói bằng giọng ấm ức.
– Con… sao con có thể… – Mẹ tôi giận tím mặt, nói không nên lời.

Tôi cũng chẳng khá khẩm gì hơn mẹ, vì quá kinh ngạc nên chết đứng ở góc nhà, trong miệng tràn ngập vị đắng. Không ngờ vì tôi, đứa em trai lại cảm thấy xấu hổ đến như vậy. Lời nói của nó chẳng khác nào mũi dao cứa thêm vào vết thương vốn hằn sâu trong lòng tôi. Đức nói đâu có gì sai nên mẹ không thể mắng nó, tôi cũng chẳng thể trách nó được. Chấp nhận hôn nhân không có tình yêu để gia đình được thoát nợ, một đổi một, thuận mua vừa bán, không phải “bán thân” thì gọi là gì bây giờ?

– Thằng nhóc, em có hiểu thế nào là bán thân không? – Nguyễn Vũ vừa bước vào nhà, khuôn mặt nghiêm nghị còn vương mang mệt mỏi.
– Em… em… – Đức ấp úng. Chính tôi cũng líu lưỡi vì sự xuất hiện đột ngột của anh.
– Con… con rể về đến rồi à!
– Dạ, con xin lỗi vì mãi tiếp khách nên về hơi muộn. – Anh lễ phép đáp lời mẹ, sau đó tiếp tục quay sang hỏi Đức: “Thế em có thấy ai bị bán mà ngủ chảy cả nước bọt lên người mua như chị em không?”
– Chưa!… Nhưng mọi người ai cũng bảo anh và chị không yêu nhau nên có chăng chỉ là một vụ mua bán.
– Nhóc con, nếu không yêu một người, em có thể kiên nhẫn bế một người nặng những năm mươi kg từ ngoài vào tận trong phòng như anh làm lúc chiều không?
– Em… chắc là không rồi! Nếu là em, em sẽ gọi chị ấy dậy. Có chân phải tự vào nhà chứ!
– Vậy em hiểu rồi chứ? Từ nay về sau, em không cần để ý đến những lời hàm hồ như vậy nữa.
– Dạ, em hiểu rồi!

Cuối cùng tôi cũng hình dung ra mình vào nhà bằng cách nào, với bộ dạng gì. Nếu không biết bản chất thật của Nguyễn Vũ, có lẽ tôi sẽ phải xúc động đến phát khóc vì hạnh phúc. Nhưng rất tiếc, tôi đã không còn là cô bé ngu ngốc nữa rồi. Đối với tôi, anh chỉ là tên xảo nguyệt, mượn hành động “yêu thương” để lấy điểm với gia đình tôi, giữ chặt cuộc hôn nhân mang đầy lợi ích.

Khi còn đang điên tiếc, tôi phát hiện ra con nhện đen thui đầy lông lá đang chầm chậm nhả tơ trên vai mình. Tôi sợ chết khiếp nhưng chỉ dám khẽ “ưm” lên một tiếng, rồi tự bịt chặt miệng mình lại để ngăn phát ra tiếng động. Nhưng tôi nào ngờ tai Nguyễn Vũ cực kỳ thính. Anh đi tới chỗ tôi ẩn mình, thong thả đứng chóng nạnh ngắm nhìn bộ dáng khổ sở của tôi. Cho đến khi nước mắt tôi sắp rớt xuống, anh mới chậm rãi vươn bàn tay to lớn ra, hất một phát khiến con quái vật biến mất.

Tôi quên cả cơn đói, không nói không rằng trở về phòng. Nhà quê không có cửa nẻo, nên nói là phòng thật chất chỉ được ngăn cách bởi tấm rèm hoa. Tôi hận mình không thể khóa trái cửa được, nên Nguyễn Vũ cứ như vậy mà ngang nhiên đi theo vào giữa đêm khuya. Khi tôi còn đang do dự tìm lời lẽ lịch sự mời ra phòng khách, anh đã kịp cởi áo ngoài, tiếp đến cởi tiếp quần dài, trên người chỉ còn độc một chiếc quần con. Tiếp đến, anh lại làm thao tác như muốn cởi tiếp.

– Anh… anh… – Mặt tôi nóng bừng như sắp sốt.
– Sao hả? Cưới nhau lâu như vậy rồi vẫn chưa động phòng. Hôm nay cũng thật thích hợp nhỉ!
– Nhưng… nhưng… sao anh dám… – Tôi không tin vào tai mình, nhưng lại tin anh có khả năng hãm hại tôi.
– Em tưởng là thật sao? Tôi rất mệt, không làm gì được đâu. Huống hồ gì nếu tôi muốn làm, cũng không đến phiên em được chọn đâu. – Anh trông thấy dáng vẻ hãi hùng của tôi thì phì cười.
– Vậy anh cởi hết quần áo làm gì?
– Cởi hết? Hay em muốn nhắc nhở tôi cởi luôn món đồ còn lại?
– Đồ biến thái! Anh ra phòng khách mà ngủ! – Anh khinh người quá đáng khiến tôi tức điên lên được.
– Tất nhiên không được! Để tránh bị mọi người nghi ngờ, tôi phải ngủ ở đây. – Anh cười cười, hất mặt về phía chiếc giường duy nhất trong phòng.

Mặc cho thái độ không chào đón của tôi, Nguyễn Vũ vẫn thản nhiên nằm phịch xuống giường, đồng thời chiếm luôn cái chăn yêu quý của tôi. Năm phút sau, tôi nghe thấy tiếng ngáy “o o” vang khắp căn phòng. Anh thì bắt đầu một giấc ngủ ngon, còn tôi tiếp tục hưởng thụ một đêm dài hết sức bất an. Làm sao tôi có thể tiếp tục ngủ được khi cùng phòng với người đàn ông gần như khỏa thân, có thể “ăn” mình bất cứ lúc nào. Đêm khuya thanh vắng, tiếng con trùng kêu rả rích tựa như bài hát ru đều đều, êm ả. Chống chọi chỉ được vài giờ, tôi chợp mắt lúc nào không biết.

“Hai con thức chưa? Mẹ vào thắp thêm nhang muỗi đây.” Sáng sớm, bên ngoài có tiếng gọi cửa của mẹ.

Tôi tỉnh giấc trên manh chiếu trải trên nền đất lạnh ngắt, còn Nguyễn Vũ thức dậy trên nệm ấm, chăn êm. Hai người ở hai nơi khác nhau vậy mà đều có chung một vẻ mặt: hoảng hốt tột độ. Hoảng quá mất khôn, tôi lập tức bay ngay lên giường, chung vào chiếc chăn mà anh đang đắp. Anh mới đầu còn kinh ngạc trước phản ứng thần tốc của tôi, nhưng sau đó nhếch mép cười bí hiểm, hai mắt đỏ lừ nhìn tôi. Đến khi hiểu ra thì đã muộn rồi, tôi bị anh ghì chặt vào lòng, chặt đến nỗi không thoát đi đâu được.

Ôi trời ơi, khuôn mặt hoàn hảo nam tính của Nguyễn Vũ đang áp vào trán tôi, những sợi râu lún phún cứ cạ cạ vào trán khiến tôi nổi hết cả gai ốc. Còn làn da trần trụi nóng bỏng của anh chỉ cách tôi một lớp vải mỏng tang, phủ lên cơ thể tôi cảm giác ấm áp giữa buổi sáng lạnh lẽo. Giờ phút này, tôi sống không bằng chết, mà có chết cũng chẳng thể yên được vì đức ông chồng xấu xa này. Chú thỏ tinh nghịch trong lồng ngực tôi nhảy nhót không ngừng, máu nóng được bơm lên đến tận đầu chỉ chực chờ phụt ra hai lỗ mũi. Tôi mới vừa nhúc nhích đã bị đe doạ ngay: “Em muốn bị phát hiện thì cứ việc phản kháng đi!” Chuyện đã đến nước này, tôi chẳng còn cách nào khác ngoài việc cố gắng phối hợp tốt với anh.

“Mẹ vào đấy nhé!” Mẹ tôi cố tình lặp lại, sau đó vén rèm bước vào. Chứng kiến cảnh tượng chúng tôi “tình thương mến thương” quá ngọt ngào, mẹ tủm tỉm cười không ngớt. Làm xong việc, mẹ vội vàng ra ngoài, nhường không gian riêng tư lại cho chúng tôi.

Nhìn vẻ mặt bỡn cợt của Nguyễn Vũ, ngọn lửa giận trong tôi bốc cao hơn đầu. Chờ cho dáng mẹ vừa khuất, tôi nghiến răng trèo trẹo lặp lại lời nói của anh lúc nãy: “Muốn bị phát hiện thì cứ việc phản kháng đi!” Vừa dứt lời, tôi lập nhắm ngay cánh tay anh, tức dùng hết sức bình sinh mà ngoạm. Trong giây phút đó, những việc tồi tệ do anh gây ra chợt ùa về khiến hai mắt tôi cay xè, hai hàm răng cắn lại mỗi lúc một chặt hơn. Anh rất đau nhưng không hề rên la lẫn chống cự, chỉ gồng mình để mặc cho tôi xả cơn tức giận. Đến khi trong miệng có vị tanh của máu, tôi mới chịu buông tha cho anh.

Cả buổi sáng, mẹ dẫn Nguyễn Vũ và tôi đi thăm họ hàng cùng bà con hàng xóm. Không biết anh chuẩn bị từ lúc nào mà mọi người đều có quà, người có trà, người có bánh làm ai cũng niềm nở ra mặt. Tất nhiên họ nhìn vợ chồng chúng tôi bằng cặp mắt tràn đầy thiện cảm lẫn ngưỡng mộ. Cũng nhờ vậy tin đồn “bán thân” kia cũng bị dập tắt không thương tiếc. Nhưng tôi không cảm thấy biết ơn đâu. Anh vì nghĩ bản thân mình, chứ không hề vì tôi. Để giữ vững địa vị, đức ông chồng của tôi quả thật tốn không ít công sức.

Đến chiều, chúng tôi từ biệt mọi người trở về nhà. Trong giây phút chia tay bịn rịn, mẹ kỹ lưỡng dặn dò tôi:
– Nhà bên đó có ơn với nhà mình nhiều quá, mẹ không biết phải trả sao cho hết nữa. Thôi thì con hãy hết lòng phụng dưỡng cha mẹ chồng. Còn nữa, con phải chăm sóc chồng con thật tốt, không được cắn nó nữa.
– Sao mẹ lại biết chuyện đó? – Tôi kinh ngạc.
– Nhất cử nhất động của hai đứa sao qua được người có hai thứ tóc như mẹ chứ. Nguyễn Vũ là đứa cao ngạo, nhưng lại rất yêu thương vợ. Con thật có phước lắm mới lấy được người chồng như nó.
– Dạ… con sẽ làm người vợ thật tốt mà. – Mẹ nhìn cái gì cũng thấu nhưng lại nhìn không ra được là tôi không phải đối tượng của anh.

Trên đường đi, hai người nhìn về hai hướng, chẳng ai nói với ai tiếng nào. Lời nói của mẹ cứ vang vọng mãi trong đầu tôi. Gia đình tôi quả thật đã nợ gia đình Nguyễn Vũ rất nhiều, người mà tôi biết ơn nhất chính là cha chồng. Nợ tiền có thể trả sòng phẳng, nhưng nợ cả ân tình thì biết lấy gì để trả đây. Tôi từng có ý định khi nào đủ khả năng nuôi sống sống bản thân và gia đình mình, nhất định sẽ rời khỏi anh cũng là cách giúp anh đường hoàng đi tìm tình yêu thật sự. Lúc đó, người thất vọng nhất chính là cha chồng tôi. Còn anh thì sao, liệu anh có luyến tiếc tôi không? Còn tôi, việc buông tay có dễ dàng như bản thân từng nghĩ không?

“Hay là mình cứ bất chấp hết yêu nhau đi
Hay để chắc chắn anh cứ lắng nghe tim muốn gì rồi nói cho em nghe
một câu thôi
Một, hai , ba, năm, anh có đánh rơi nhịp nào không?”

Đột ngột, chuông điện thoại reo vang phá tan bầu không khí nặng nề giữa hai chúng tôi. Đầu dây bên kia là Mây, cô ấy gọi nhắc nhở về tôi khóa học điều chế mỹ phẩm của Ayumi diễn ra vào tuần sau. Khi tôi cúp máy, anh không hướng mắt ra cửa nữa mà chuyển sang nhìn tôi bằng ánh mắt khó chịu.

– Này, em đổi nhạc chuông ngay đi! – Anh cao giọng yêu cầu tôi.
– Tại sao phải đổi?
– Bài đó trẻ con quá!
– Mấy tháng nữa em mới tròn hai mươi tuổi mà. Chẳng phải rất thích hợp với em sao?
– Lời nhạc nhảm nhí, chẳng có ý nghĩa gì cả.
– Nhưng em vẫn cứ thích đấy!
– Không nói nhiều nữa, đây là mệnh lệnh!

Mệnh với chả lệnh. Tôi “hứ” dài một tiếng, sau đó cố tình vặn to bài nhạc “Mình yêu nhau đi” cài sẵn trong điện thoại. Cao tay hơn nữa, tôi còn đưa máy về phía anh để chọc tức. Mới đầu anh còn lắc đầu, thở dài. Được một hồi, nhân lúc tôi không để ý, anh bất ngờ vươn tay cướp lấy chiếc điện thoại. Theo phản xạ, tôi lập tức né tránh. Khi anh chộp bên phải, tôi né bên trái. Lúc anh chộp bên trái, tôi lại né bên phải. Nhân lúc anh nhoài người lên phía trước, tôi liền lùi lại phía sau. Người chộp, người né, rốt cuộc tạo thành tư thế vô cùng mờ ám, bị anh đè hẳn lên người khiến tôi vô cùng khó thở. Bỏ qua những chi tiết rườm rà, cuối cùng tôi vẫn là người chiến thắng, vì anh không đủ kiên nhẫn nên ngồi bật dậy như chiếc lò xo, ôm đầu than thở một hồi.