Anh muốn được nhìn thấy em mỗi khi quay đầu lại [C4 – Đi nhầm phòng]

Anh muon duoc nhin thay em moi khi quay dau lai

Khi về đến biệt thự, Thủy Triều được dẫn đi tắm rửa. Khoác lên người trang phục mới, ai cũng mắt tròn mắt dẹt nhìn cô như đang xem buổi biểu diễn hóa trang Halloween. Chỉ mỗi ông Quang là vẫn nở nụ cười hiền hòa như thường lệ. Vì hành lý mang theo đã mất sạch, bà Diệu chọn từ tủ đồ của mình ra một bộ nhỏ nhất cho cô mượn. Chiếc váy hàng hiệu dáng suông được khoác lên thân người gầy nhom liền cứ lòe xỏe đến kỳ dị. Nhưng cô chẳng mấy quan tâm, giờ phút này, có cái để mặc đã là may mắn lắm rồi.

– Ngó bộ vịt mà có dát vàng lên người cũng chẳng hóa thiên nga được. – Bà Diệu thở dài nói.
– Không sao, đồ của bác gái vốn không hợp với con. Mai bác nói Vũ dẫn con đi sắm nhiều đồ đẹp hơn. – Ông Quang dịu dàng an ủi cô.
– Dạ, không cần phải phiền phức như vậy. Bộ đồ cũ của con đến mai là khô thôi.
– Không có gì là phiền hết, đó là bổn phận của nó. Thôi, mau ăn cơm đi con!
– Nhưng Vũ còn chưa xuống. – Bà Diệu lạnh nhạt nói.
– Nó xuống sau ăn sau vậy. Bà nhìn kìa, mặt con bé tái mét, chắc đói bụng lắm rồi. – Ông nói xong, liền gắp đũa đầu tiên.

Thủy Triều lên tiếng mời mọi người xong cũng bắt đầu chạm đũa. Cô nhìn thức ăn được đặt kín trên chiếc bàn dài hình chữ nhật, cổ họng liền nuốt “ực” một tiếng, bụng lại sôi lên sùng sục. Sống ở miền quê nghèo khó, lúc nào cũng thiếu cái ăn, cái mặc, cô chưa bao giờ thấy nhiều thức ăn như vậy, món nào cũng đẹp, món nào cũng ngon. Cô liền múc một muỗng to món xôi ngũ sắc gói lá sen trước mặt cho vào miệng. Thoáng chốc, miệng đã phồng to như một quả bóng. Vị ngọt thanh, beo béo, mằn mặn kết hợp với mùi lá sen tươi khiến cô chẳng đành lòng nuốt xuống.

Bà Diệu là người phụ nữ trưởng thành trong môi trường giáo dục hết sức khắc khe. Dù là ở nhà hay đi ăn tiệc, bà Diệu luôn ăn uống nhẹ nhàng, có chừng mực. Nhìn thấy kiểu ăn uống tùy tiện của Thủy Triều, bà khó chịu ra mặt: “Nhà con thiếu ăn sao?” Đó rõ ràng là một câu nói rất nặng, nhưng lọt vào tai của Thủy Triều lại thành một câu hỏi có ý quan tâm. Với cái miệng tràn đầy thức ăn, cô khó khăn lắm mới đáp được: “Dạ!” Nghe câu trả lời của cô, bà Diệu tức anh ách. Bà sống đến từng tuổi này, lần đầu mới thấy một người trẻ tuổi mà mặt lại dày như vậy.

“Xin lỗi, con xuống trễ!” Giọng nói trầm trầm đó làm Thủy Triều ngừng nhai. Từ hướng cầu thang, chú tốt bụng đang đi về phía bàn ăn. Chú mặc áo mai ô màu trắng phơi bày vòm ngực rắn chắc, bàn tay thon dài vuốt ngược mái tóc còn ướt sũng trông thật lãng tử. Chú tiến đến kéo ghế ngồi ở vị trí đối diện cô, cử chỉ rất nhã nhặn. Sau khi yên vị, chú liếc đôi mắt dài về cái miệng nhét đầy thức ăn của cô, khóe miệng khẽ nhếch như cười như không.

Lồng ngực Thủy Triều như đang có chú thỏ nhảy nhót không ngừng. Thêm phần nhớ lại chuyện ban chiều, mặt Thủy Triều trở nên nóng bừng bừng. Lúc đó, cô mệt lả người, lại nhìn thấy dáng vóc quen thuộc của ba nên liều mạng ôm chặt chú đó không buông. Khi chú gỡ được cô ra, áo đã lem nhem toàn nước mắt, nước mũi. Cô cảm thấy rất xấu hổ, định bụng hôm nào sẽ gặp lại sẽ cám ơn, vậy mà chưa bao lâu chú đã xuất hiện.

Ông Quang vui vẻ nói: “Vũ, con sắp làm chồng người ta rồi, từ nay phải học cách chăm sóc vợ mình cho tốt.” Vũ? Thủy Triều ngạc nhiên nhìn qua, nhìn lại tìm kiếm người có tên như vậy, chỉ thấy chú đẹp trai ném về phía cô nụ cười nhạt thếch. Bàn ăn chỉ có bốn người, có mỗi chú đó là cô chưa biết tên. Chẳng lẽ chú này là Nguyễn Vũ, là chồng tương lai của cô?

Đột ngột, “phụt” một tiếng, những hạt xôi đủ màu từ trong miệng Thủy Triều phóng thẳng về phía đối diện với vận tốc một cây số trên giây. Chỉ trong cái chớp mắt, đầu cổ Nguyễn Vũ lấm tấm ngũ sắc, mắt mũi chẳng thể mở ra được. Vẻ điềm tĩnh trên khuôn mặt anh biến mất, thay vào đó là sự phẫn nộ dâng cao ngút trời, gầm gừ chỉ hận không thể giết người. Món xôi này chẳng những ngon mà còn khiến một người nhớ mãi không quên, người kia tức trào máu họng. Chứng kiến sự việc, ông Quang không ngừng được cười, lâu rồi trong nhà mới diễn ra trò vui như vậy. Trái ngược với ông, bà Diệu chẳng còn biết dùng lời nào để diễn tả nỗi thảng thốt trong lòng.

Sau sự cố khủng khiếp đó, Nguyễn Vũ bực tức bỏ bữa ăn. Ông Quang thấy Thủy Triều mặt cúi gằm vì áy náy, chẳng ăn thêm được gì nên bảo cô về phòng nghỉ ngơi. “Quẹo phải, phòng thứ hai”, cô vừa đi vừa lẩm bẩm, cẩn thận đếm đúng cánh cửa thứ hai thì mở đi vào. Đứng dưới chùm đèn pha lê lấp lánh tuyệt đẹp, cô bối rối nhìn quanh một lượt. Căn phòng rộng rãi được trang trí nội thất chủ yếu bằng gỗ căm xe màu đỏ. Hai bên vách tường được ốp hai kệ sách cao ngất ngưỡng. Bàn làm việc đặt giữa phòng, trên bề mặt có rất nhiều hồ sơ nhưng đều được sắp xếp gọn gàng, ngăn nắp.

Ông Quang từng nói qua với Thủy Triều rằng Nguyễn Vũ vẽ tranh rất đẹp. Vì vậy cô chú ý đến bức tranh sơn dầu treo ở bức tường phía sau bàn làm việc. Trong khu vườn đầy hoa lan trắng, một cô gái trong bộ váy đỏ rực rỡ, miệng đang nở nụ cười tỏa nắng, tay phải đeo chiếc nhẫn ruby đỏ hình trái tim đang vén mấy sợi tóc bay bay trong gió. Từng nét vẻ khắc họa nên bức chân dung đều chứa đựng thứ tình cảm dịu dàng, say đắm khiến cô tò mò đến nổi không thể rời mắt.

“Méo… méo…!” Bất thình lình, có tiếng động lạ làm Thủy Triều chú ý đến. Ở dưới chân bàn, một cục bông đen thui, mập mạp chầm chậm bước ra, đôi mắt màu xanh lục mang vẻ sợ sệt. Cô muốn chú mèo đáng yêu đến gần mình nên quỳ xuống, chìa bàn tay ra, giả tiếng kêu của nó: “Méo… méo…!” Nó như hiểu ý, liền đến gần cô, lấy cái đầu cạ cạ vào người cô. Cô nhẹ nhàng xoa đầu nó: “Tao là Thủy Triều, mày tên là gì?” Nó ngơ ngác nhìn cô, sau đó lại “méo” lên một tiếng. Cô bật cười: “Được, tao sẽ gọi mày là Méo nhé!”

Thủy Triều mở một cánh cửa khác bên tay trái, thì ra là thông đến một phòng ngủ. Thảo nào, cô nãy giờ cứ thấy thiếu thiếu cái gì, thì ra là thiếu chiếc giường để ngã lưng. Bây giờ thì tốt rồi, cô phi thân ngay lên đó, nằm dang hai tay, hai chân một cách vô cùng thoải mái. Chú mèo cũng nhảy phóc lên giường, ngoan ngoãn tựa đầu lên chân cô. Nằm lim dim được một lúc, bụng chợt nhói đau nên cô bật dậy đi tìm nhà vệ sinh.

Cửa vừa bật mở, “á”, một tiếng thét kinh hoàng cất lên. Liền sau đó ba giây, có thêm một tiếng thét tương tự như vậy nữa. Chỉ khác nhau ở chỗ chúng xuất phát từ hai người, một là của Thủy Triều, một là của Nguyễn Vũ. Cô hoảng hốt đến nỗi người run lẩy bẩy, dùng hai tay bịt kín cả khuôn mặt. Hình ảnh người đàn ông trần như nhộng, thân hình vạm vỡ với những hạt nước lóng lánh ngang nhiên xâm nhập vào trong tâm trí cô.

Nguyễn Vũ chụp vội chiếc khăn dùng để che đi những chỗ nhạy cảm cần che, đồng thời hung hăng quát: “Còn đứng đó làm gì, ra ngoài ngay!” Nhìn theo dáng cô vịn tường mò mẫm bước đi, anh không khỏi dở khóc dở cười. Gần ba mươi năm làm người, chưa bao giờ anh bị rơi vào tình cảnh lúng túng đến như vậy. Cô bé kia thật đúng là khắc tinh, trong cùng một ngày mà chọc điên anh đến ba lần, lần thứ nhất đột nhiên mất tích hại anh bị mắng, lần thứ hai phun thức ăn vào anh, lần này lại bất ngờ xông vào phòng tắm ngay lúc anh không mặc đồ. Được, nếu đã tự chui đầu vào hang cọp, dĩ nhiên anh sẽ không để cho người nào đó được toàn mạng thoát ra.

Khi Thủy Triều vừa định xoay tay nắm cửa phòng bên ngoài, dự định đào thoát, bỗng nghe thấy mệnh lệnh: “Này đứng lại!” Nguyễn Vũ đứng khoan thai dựa lưng vào tường, trên người chỉ quấn độc mỗi chiếc khăn màu trắng. Hô hấp của cô bắt đầu trở lên nặng nề, máu dồn hết lên não, nếu có chiếc gương ở đây, cô chắc chắn sẽ chứng kiến được hai má của mình đỏ chẳng thua gì quả cà chua chín. Đã vậy, anh còn ra lệnh tiếp: “Đến gần đây!” Chân cô đã sớm đóng băng, làm sao có thể cử động được nữa, chỉ có thể ấp úng: “Dạ, cháu…. cháu…”

Nghe đến cách xưng hô lễ phép của Thủy Triều, Nguyễn Vũ càng muốn dạy cho cô một bài học thích đáng. Anh chủ động sấn tới, động tác nhanh như một con báo, nhốt cô giữa đôi cánh tay mình và vách tường. Hai luồng hơi thở ấm áp vô tình hòa quyện vào nhau. Mặt đối mặt ở khoảng cách gần trong gang tấc, mùi hương thiếu nữ thoang thoảng phả ra khiến anh choáng ngợp. Bị đôi mắt trong suốt kia soi xét, tâm tư anh có chút chấn động. Một ngón tay lướt trên gò má nóng hổi của cô, anh cất giọng khàn khàn: “Sao lại vào đây?” Cô nhút nhát trả lời: “Xin lỗi, cháu… có lẽ cháu nhầm phòng!” Đúng là cô nhầm phòng thật, phòng anh có đến hai cửa, nên cánh cửa thứ hai đâu có nghĩa là căn phòng thứ hai. Anh nhếch mày, ánh nhìn đầy mê hoặc: “Còn định giả nai ư? Có phải muốn cùng tôi ăn cơm trước kẻng?”

Thủy Triều nghe như có tiếng sét đánh ngang tai, liền lắc đầu nguầy nguậy. Trong tình trạng trai đơn, gái chiếc, tư thế ám muội, cô chỉ muốn bật khóc. Ai bảo cô tự nhiên xông vào khi người ta đang tắm, giờ có nước tẩy Javen cũng không rửa sạch được nỗi oan này. Nếu đã không giải thích được, cô đành phải lựa chọn phương án khác. Ngay lúc đó, có tia sáng vụt qua trong đầu, bản năng sinh tồn của cô được đánh thức. Cô nhìn xéo về hướng cửa, run sợ như đang bị bắt gian: “Bác… bác… Quang…” Quả nhiên, sự chú ý của anh bị phân tán. Nhân cơ hội đó, cô lách người, nhanh chân đào thoát bằng tốc độ nhanh nhất có thể.

Nguyễn Vũ vốn chỉ định hù dọa cho cô sợ phát khiếp, không ngờ lại chứng kiến được một màn thú vị. Khi chưa gặp nhau, anh từng nghĩ cô là loại người thủ đoạn, cố tình tiếp cận ông Quang, lập mưu tiến thân vào gia đình này. Nhưng lần đầu nhìn thấy dáng vẻ lo lắng của cô ở bến xe, rồi vẻ mặt khóc lóc sau khi bị lạc, cộng thêm chuyện vừa nãy, cái ý nghĩ đó bỗng tan biến. Xem ra anh sắp lấy phải một cô  vợ ngốc, nhưng cảm giác cũng không đến nỗi tệ lắm.

Đúng lúc, Nguyễn Vũ có cảm giác nhồn nhột nhột dưới chân. Anh nhìn xuống, ánh mắt lập tức trầm lại. Thì ra cái đầu màu đen nhỏ xíu đang cố tình cạ cạ vào người anh. Đó là con mèo mà anh mang về nhà vào hai năm trước. Trước mặt anh, nó luôn tỏ vẻ ngoan ngoãn, nhưng sau lưng lại là chú mèo ma mãnh, phá phách. Một lần, nó còn dám cả gan giấu chiếc vòng ngọc lục bảo của bà Diệu dưới tấm thảm trong phòng khách. Khi tìm được thủ phạm, bà rất muốn ném nó ra khỏi nhà, nhưng lại sợ anh không vui nên đành bỏ qua. Những người làm thường kháo nhau rằng: “Có thể làm vỡ bình hoa quý giá của bà chủ, nhưng tuyệt đối không được chạm đến một sợi lông của con mèo đen đáng chết.”

Nguyễn Vũ bế nó lên, xoa đầu hỏi: “Luna! Mày có nghĩ giống như tao không? Cô bé đó có mùi hương giống cô chủ của mày.” Chú mèo giương cặp mắt xanh lục nghiêm nghị nhìn anh, rồi kêu lên mấy tiếng “méo méo”.