Anh muốn được nhìn thấy em mỗi khi quay đầu lại [C5 – Hãy là bản sao của cô ấy!]

Anh muon duoc nhin thay em moi khi quay dau lai

Hôm sau, ông Quang cấp phép cho Nguyễn Vũ nghỉ hẳn một ngày dành thời gian cho Thủy Triều. Bình thường, ông chẳng bao giờ cho phép anh rảnh rỗi bằng bất cứ lý do vô bổ nào ngoài đau ốm. Thời gian trước, người yêu cũ bỏ đi, anh không nói không rằng trốn lên tận Sapa để yên tĩnh một mình. Vậy mà chỉ trong vòng hai mươi bốn giờ, người của ông đã nhanh chóng tìm ra anh. Sau khi bị lôi về, anh còn bị ông thẳng tay trừ một phần ba tiền lương, hai tháng liền không được tự lái xe. Chống đối với ông, hậu quả dự đoán trước nhất định không phải bị “trầy da” cũng phải “tróc vẩy”.

Lệnh cha khó cãi, Nguyễn Vũ đành phải dành thời gian “vàng ngọc” ít ỏi cho cô vợ bất đắc dĩ. Với địa vị của mình, nơi anh đến tất nhiên phải là trung tâm mua sắm cao cấp nhất trong thành phố. Tòa nhà xa hoa cao ngút trời, ánh nắng phản chiếu trên vách kính màu vàng tạo nên một lớp ánh sáng lung linh kỳ ảo. Đứng trước một khung cảnh lộng lẫy, cô đứng ngơ ngác không dám bước vào. Mãi đến khi bị Nguyễn Vũ lôi sềnh sệch, cô mới nhấc chân lên được.

Ghé vào một cửa hàng thời trang, Thủy Triều há hốc mồm khi nhìn thấy giá tiền thứ nào cũng đắt đỏ. Với số tiền mua một bộ váy, gia đình cô có thể mua gạo ăn trong vài năm. Cô thầm nghĩ người nhà giàu quả thật phung phí tiền bạc. Lại nhìn sang bên cạnh, chú đó chẳng thèm nhìn giá, cứ thế chỉ trỏ “lấy thứ này”, “đưa thứ kia”. Sau một hồi, chú đó hất mặt về phía cô, nhàn nhã ra lệnh: “Vào thử đi!”

Không cần nhìn vào nụ cười không thể nén được của các nhiên viên bán hàng, cái lắc đầu lạnh nhạt của Nguyễn Vũ, Thủy Triều cũng tự cảm nhận được những bộ váy đắt tiền khoác lên người cô thật chẳng phù hợp tí nào. Cô cảm thấy lạc lõng giữa cái thế giới thượng lưu mà mình lỡ sa chân vào. Cũng như rõ ràng người đàn ông đang ngồi ngạo nghễ trên bộ sofa trước mặt, mà tưởng chừng như ở đâu đó thật xa xôi.

– Đủ rồi! Gói hết lại cho cô ấy! – Anh chìa tấm thẻ màu vàng ra trước vẻ mặt sững sờ xung quanh, trong đó tất nhiên có cả Thủy Triều.
– Chú… chú mua chúng cho cháu? – Cô hoảng hốt, bắt lấy bàn tay đang hào phóng “ban phát”.
– Cũng không đến nỗi ngốc lắm nhỉ! – Anh trả lời mà như không trả lời.
– Như thế phung phí lắm. – Cô nói nhỏ chỉ đủ để mình anh nghe, rồi chớp đôi mắt long lanh tội nghiệp, ái ngại đề nghị: “Nếu chú đã có lòng như vậy thôi thì quy những thứ này ra gạo cho cháu có hay hơn không!”
– Bộ nhà cô thiếu gạo sao? – Anh bực bội.
– Dạ, phải! – Cô thật thà gật đầu.

Nguyễn Vũ lặng người đi ít giây, trong ánh mắt có chút tư lự. Anh định nói gì đó nhưng lời vừa định nói ra lại bị nuốt vào trong. Rồi anh thản nhiên hất tay cô ra, vẫn giữ quyết định ban đầu. Sau khi thanh toán xong, nhân viên bán hàng dúi hết vào tay cô mấy túi đồ lỉnh kỉnh. Cô nhăn nhó nhìn chúng, tiếc hùi hụi, tự hỏi không không biết mang về quê có đổi được gạo không nữa.

Buổi mua sắm tra tấn tinh thần của giai cấp nghèo khó vẫn chưa kết thúc. Sau đó, Nguyễn Vũ còn ghé thêm vài cửa hàng, tận dụng triệt để tấm thẻ vàng dưới cặp mắt thương xót của Thủy Triều. Đã vậy, bao nhiêu đồ đều giao hết cho “chú lừa thồ hàng” là cô đây. Hai người họ, người sang trọng đi trước, kẻ quê mùa nối bước theo sau, người thong dong tự tại, kẻ tay xách nách mang, thật giống hình ảnh cô người hầu lẹt đẹt bám đuôi cậu chủ.

– Có thể đi nhanh hơn không? Chúng ta còn phải mua thêm vài thứ nữa. – Anh nhăn nhó vì bản thân đi càng lúc càng chậm, còn người sau lưng cách mỗi lúc một xa.
– Dạ, cháu biết rồi ạ! – Cô nhanh chóng đáp lại anh, sau đó thì thầm: “Chú thử tự vác đống này đi, xem có nhanh được không!”
– Vừa to nhỏ gì đó? – Anh quay đầu lại, nghiêm khắc nhìn cô.
– Dạ, cháu nói đang cố gắng đi nhanh…. đi rất nhanh đây ạ! – Cô không dám thì thầm nữa, chỉ nói trong lòng: “Chú này có lỗ tai của vị thần Thuận Phong Nhĩ trong phim Tây Du Ký thì phải.”

Đi cả nửa ngày, Thủy Triều vừa hoa mắt, vừa chóng mặt nên dáng đi cũng liêu xiêu. Đột ngột “binh” một tiếng, cô thấy mấy ông sao bay vèo vèo trước mặt. Vừa trấn tĩnh lại, mấy túi đồ đã rơi ngổn ngang trên đất, hương cà phê thơm nồng bốc lên từ chiếc áo ướt sũng. Nguy rồi, chiếc váy màu trắng này là của bà Diệu cho mượn. Nếu có bề gì, cô sẽ không đền nổi.
– Cô không có mắt hả, đồ nhà quê? – Một cô gái cầm trên tay chiếc ly còn vương vãi một ít nước đen xì, giọng nói chua chát.
– Em xin lỗi!
– Ai cần cô nói nhiều! Starbucks Espresso Macchiato, hai trăm nghìn. Đền tiền đi! – Cô ấy thản nhiên chìa bàn tay ra chờ đợi.
– Em… em… – Cô hết nhìn trang phục trên người mình, lại nhìn loại thức uống đắt tiền kia, thật chỉ muốn khóc rống lên.
– Không có tiền hả cưng? Không có tiền thì đừng nên học đòi đi vào những chỗ cao cấp như thế này.
– Ai bảo không có? Đây là năm trăm nghìn, không cần trả tiền dư lại đâu! – Thủy Triều ngơ ngác nhìn Nguyễn Vũ đang dúi tiền vào tay cô gái hung dữ kia. Rồi dùng áo khoác của mình khoác lên người cô, thuận thế choàng vai cô ép sát vào người mình.
– Ơ… Anh có phải là Nguyễn Vũ? – Cô ấy tròn mắt kinh ngạc.
– Tốt lắm! Cô biết tôi, vậy cũng nên giới thiệu cô gái nhà quê này chính là vợ sắp cưới của tôi. Tiền ly nước đã trả, cô ấy không nợ nần gì cô. Nhưng cô thì vẫn nợ cô ấy một lời xin lỗi.
– Anh có nhầm không đấy? Rõ ràng cô ta đâm đầu vào tôi mà.
– Chắc cô còn chưa biết trong tay gia đình tôi có sáu mươi phần trăm cổ phần của trung tâm thương mại mà cô đang đặt chân vào. Tôi có thể yêu cầu bộ phận an ninh cung cấp băng ghi hình đã ghi lại cảnh hai người va chạm nhau như thế nào. Thế cô có hứng thú muốn xem lại không?
– Ồ, tôi nghĩ không cần đâu. Tôi thật có mắt mà như mù. Thành thật xin lỗi anh chị. – Nói xong, cô ấy liền rảo bước thật nhanh về hướng khác.

Còn Thủy Triều thì khổ rồi, bị Nguyễn Vũ ôm chặt nên cơ thể bỗng dưng hóa đá, chỉ có trái tim không yên phận là gióng lên từng nhịp nặng nề. Cái gì mà “vợ sắp cưới”, nghe được mấy chữ đó thôi, lông tơ trên người cô đã dựng đứng hết cả lên. Đã vậy mùi hương bạc hà nam tính cứ ngang nhiên xộc vào mũi khiến cô lâng lâng như người say. Cô cứ như bị thôi miên, ngước nhìn anh bằng ánh mắt long lanh của cô thiếu nữ ngây thơ chưa từng biết đến mùi vị của ái tình. Lòng cô thầm nghĩ chú này muốn oai phong có oai phong, muốn nhan sắc có nhan sắc, lại nói muốn tiền bạc có tiền bạc. Ông trời quả là ưu đãi cho chú quá đi thôi. Đã vậy chú lại rất tốt bụng, hết lòng bênh vực kẻ yếu. Nói chú là hình tượng bạch mã hoàng tử trong truyện cổ tích cũng không ngoa. Người nào được làm người yêu của chú, ắt hẳn sẽ rất hạnh phúc.

Như cảm nhận được điều gì đó bất thường, Nguyễn Vũ đảo mắt xuống nhìn cô. Thấy mặt cô cứ ngớ ra, anh chợt liên tưởng đến một bóng hình xa xăm nào đó. Môi anh bất vẽ thành một đường cong nhẹ tựa như mỉm cười. Nhưng chợt nhận ra chỉ là ảo tưởng, anh lập tức buông cô ra, hờ hững bước đi như chưa từng xảy ra chuyện gì. Anh nào biết phía sau lưng mình có ánh mắt vẫn còn đang mơ màng về một chàng hoàng tử nào đó. Tất nhiên sau khi tan giấc mơ, cô phải nhặt lại đống đồ dưới đất, rồi vội vã đuổi theo hộc hơi.

Đến trưa, Nguyễn Vũ dẫn Thủy Triều đến một nhà hàng Trung Hoa sang trọng. Anh đặt hẳn một phòng riêng rộng rãi ngăn cách với không khí náo nhiệt bên ngoài. Một danh sách thức ăn, nào là súp tổ yến, vịt quay quay Bắc Kinh, hào sữa chiên, dê nướng ngũ vị, bào ngư hầm thuốc bắc,… được gọi ra. Qua cửa sổ tâm hồn sắp chết đói, cô thấy những món ăn vô tri vô giác trở nên lấp lánh vô cùng đẹp đẽ. Cô ăn rất ngon miệng, chưa nhai xong món này đã gắp đến món khác, khuôn mặt tràn ngập hạnh phúc. Đối với cô thức ăn quý hơn vàng bạc, khi hưởng thụ tất nhiên phải thật vui vẻ. Trong khi đó, anh chỉ từ tốn ăn qua vài món, sau đó lặng lẽ uống rượu một mình.

“Dừng ăn một chút có được không”, bất chợt Nguyễn Vũ cất tiếng. Cánh tay cô đang cố vương về phía anh để gắp miếng thịt dê ngon lành đành phải ngừng lại giữa không trung. Rõ ràng anh “trâu buộc ghét trâu ăn”, đã dừng đũa mà còn so đo tính toán với cô ư? “Lại gần đây”, khi cô còn đang bối rối, anh nói tiếp. Cô cố nhoài người lên một chút xem anh rốt cuộc muốn gì. Bất ngờ, bàn tay không yên phận chạm lên gò má cô, lại còn nhẹ nhàng vuốt ve. Mấy ngón tay lạnh ngắt đụng đến đâu tê tái đến đó. Như có luồng điện xẹt qua người, cô giật nẩy mình, hai mắt tròn xoe nhìn anh lo lắng.

– Chú… chú… làm  gì đó? – Cô lắp bắp hỏi.
– Lấy thức ăn dính trên mặt cô chứ làm gì! – Anh vừa đưa ra ngón tay có dính miếng thức ăn nhỏ xíu làm vật chứng, sau đó anh cười cười: “Cả bàn thức ăn này là của cô, chẳng ai giành đâu. Cô nên từ từ thôi, không việc gì phải gấp gáp cả.”
– Dạ, cháu biết rồi! – Cô có chút xấu hổ nên quyết định ăn uống chậm rãi lại.
– Nhưng cái cách ăn uống đó rất đáng yêu, thật giống với một người. – Nói đến đây, anh cười khẽ, ánh mắt cũng trở nên rạng rỡ. Dường như ở nơi cô, anh vừa tìm được một đoạn ký ức đẹp đẽ nào đó.
– Có phải là cô gái trong bức tranh treo ở phòng làm việc? – Cô biết mình tò mò là không đúng. Nhưng cô muốn hiểu rõ thêm về người mà cô sắp lấy làm chồng.

Nguyễn Vũ không trả lời ngay mà buồn bã châm điếu thuốc. Đối diện với câu hỏi thẳng thắng của Thủy Triều, lòng anh chợt chùng xuống. Sau khi nhả ra vài vòng tròn khói xám xịt, uống thêm một ngụm rượu, anh chầm chậm nói:
– Cô sắp trở thành vợ tôi vậy cũng nên biết vài việc. Tôi đã có người trong lòng rồi nên khó có thể yêu ai được. Mặc dù cô ấy đã bỏ đi vài năm trước, nhưng tôi vẫn đang chờ cô ấy trở về. Tôi sẽ kết hôn với cô theo ý ba tôi nhưng chuyện tương lai không biết trước được điều gì sẽ xảy ra. Cô hiểu chứ? – Chỉ bằng vài ý ngắn gọn, anh đã hung hăng thẳng một dao chặt đứt đi mọi ước vọng của cô gái nhỏ trước ngưỡng cửa hôn nhân.
– Dạ cháu hiểu! – Cô gượng gạo gật đầu. Tim như thắt lại, cô lờ mờ nhận ra tương lai phía trước thật mờ mịt.
– Còn một việc tôi dự định sau khi kết hôn mới nói. Nhưng nhân tiện cô đã biết rồi, tôi nói luôn vậy. Tôi chẳng vừa mắt với người phụ nữ nào ngoại trừ cô ấy. Vì vậy, muốn ở bên cạnh tôi hằng ngày, cô phải trở thành bản sao của cô ấy, mặc những gì cô ấy mặc, giữ những thói quen của cô ấy có. Cô làm được chứ? – Lần này nhẫn tâm hơn, anh lại giết đi niềm kiêu hãnh của một con người.
– Dạ… cháu… cháu… – Nghe anh nói, cô bất chợt cắn trúng lưỡi. Vì quá đau, cô không thể thốt nên lời. Cô lặng người đi một lúc, vết thương càng lúc càng đau, nhưng cũng không đau bằng nỗi đau nơi trái tim. Thoáng chốc, hai dòng nước mắt đã giàn giụa lúc nào không biết.
– Cô khóc sao? – Giọng anh trầm đi. Lời đã nói ra không thể rút lại được, anh cũng chẳng hối hận. Thà dứt khoát một lần cho rõ ràng để sau này không ai phải đau khổ.
– Dạ không phải… Chỉ tại món thịt ướp không đều, miếng này trúng nhiều ớt, cay quá! – Cô vụng về nhét thêm miếng thịt dê vào miệng, vừa nhai ngồm ngoàm, vừa nói trong nụ cười và nước mắt.