Anh muốn được nhìn thấy em mỗi khi quay đầu lại [C7 – Thay đổi cách xưng hô]

Lúc trở về biệt thự, đồng hồ đã điểm hơn mười giờ tối. Thủy Triều gắng gượng trở về phòng, mỗi bước đều nặng nề như mang phải đôi giày sắt. Bước đến một bước cũng đồng nghĩa với việc cô tiến thêm một chút vào cuộc sống không phải dành cho mình. Đầu tiên là cơn đau bụng, rồi đến cơn sốt, mà “giọt nước tràn ly” chính là những sự cố xúi quẩy vừa xảy ra. Tất cả những điều đó làm cho cô nản lòng, dũng khí gần như cạn kiệt. Cô không biết phải đối diện với những ngày tháng sắp tới nơi thế nào. Đột ngột, hai mắt cô tối sầm lại, chân tay mềm nhũng. Trước khi lịm đi, cô kịp nghe thấy tiếng thét hoảng sợ, sau đó có vòng cánh tay mạnh mẽ đỡ lấy mình.

Cô Châu nhìn thấy Thủy Triều loạng choạng ngã xuống, “hồn vía” gần như bay mất, chỉ biết hoảng sợ hét to. Ngay lúc đó, Nguyễn Vũ từ phía sau xông lên, nhanh tay đỡ ngang hông cô, ánh mắt lo lắng nhưng giọng nói lại điềm tĩnh: “Không sao đâu, chắc là cô ấy mệt quá thôi. Con sẽ chăm sóc cho cô ấy. Cô Châu về ngủ trước đi.” Nhìn dáng vẻ cậu chủ cao lớn bế người con gái nhỏ nhắn trong tay, bà tránh không khỏi xúc động. Đứa trẻ mà từ nhỏ bà chăm sóc, ngoài lạnh trong nóng, bướng bỉnh, ngang ngược, cuối cùng đã nghe lời ông chủ chịu lấy vợ.

Bà Châu muốn giúp Nguyễn Vũ một tay, liền lẽo đẽo theo sau nói: “Để cô mở cửa phòng hướng Đông nha. Bà chủ biết cậu không thích bị làm phiền, nên đã dặn cô dọn dẹp sạch sẽ phòng đó cho cô Thủy Triều ở.” Đó là cách nói khéo, chứ bà biết rõ quan hệ giữa cậu chủ và người vợ mới là gượng ép.

Nguyễn Vũ không quay đầu lại, chậm rãi từ chối: “Mẹ con đã lo xa rồi. Vợ chồng tất nhiên phải ngủ chung phòng. Nhờ cô mở cửa phòng của con giúp!” Thật ra anh cảm nhận được cơ thể cô đang sốt, ngủ một mình sẽ nguy hiểm. Nhưng nếu nhờ bà Châu ngủ với cô, chuyện này đến tai ông Quang, anh nhất định sẽ không yên thân.

Nghe vậy, bà Châu ngạc nhiên há hốc mồm. Bà nghĩ Nguyễn Vũ quả thật đổi tính rồi. Ai cũng biết phòng cậu chủ chính là thánh địa, cả ông bà chủ cũng không được tự ý vào, ngoại trừ con mèo Luna. Bây giờ lại có thêm một người nữa là Thủy Triều. Có lẽ cậu chủ không biết bản thân đã bắt đầu yêu thích cô gái này rồi. Bà vui mừng chạy lên phía trước mở cánh cửa phòng. Cậu chủ vừa bước vào, bà liền tiện tay bóp ổ khóa trong, sau đó hí hửng lui ra ngoài, khép chặt cửa lại.

Nhìn Thủy Triều rên rỉ, cuộn người trên chiếc giường lớn, Nguyễn Vũ cảm thấy có chút xót xa. Cô thật ra chỉ là một cô bé, vẫn chưa biết cách chăm sóc tốt cho bản thân. Thế mà lại rất kiên cường, sốt cao như vậy có thể chịu đựng cả ngày như không có việc gì. Đáng trách nhất là anh, ở cạnh cô suốt mà không hề hay biết, tâm trí chỉ mãi đặt ở chỗ Nhã Lan. Đã vậy, anh còn trách cứ cô đóng kịch không tròn vai khi chứng kiến cô mệt mỏi.

Nguyễn Vũ dùng khăn ấm nhẹ nhàng đắp lên trán cho cô. Mồ hôi tuông ra như mưa người khiến áo dính bết vào da. Anh nghe nói nếu cứ như vậy không thay áo, người bệnh sẽ chuyển qua cảm cúm. Mọi người trong nhà đã đi ngủ, vả lại anh cũng không muốn có người ra vào phòng mình, nên miễn cưỡng tự tay giúp cô. Anh đứng dậy lục lọi trong tủ quần áo, vô tình lấy ra bộ đồ ngủ Hello Kitty màu hồng. Anh mua cho cô rất nhiều đồ, nhưng toàn là những thứ hợp với sở thích của Nhã Lan. Riêng bộ đồ này, anh thấy cô ngắm rất lâu, lén xem giá xong rồi thè lưỡi lắc đầu. Anh giả vờ không biết cô thích, vơ luôn bộ này mang đi tính tiền.

Bây giờ là đến giai đoạn khó khăn nhất… cởi đồ. Chạm đến chiếc cúc áo đầu tiên, tim anh nổi trống thình thịch, bàn tay anh bất chợt run lên. Một nửa trong anh tự nhủ dù sao cô cũng là một đứa trẻ với vòng một phẳng lỳ nên không sao cả, cứ bình tĩnh. Nửa còn lại ngăn cản, bảo rằng cô ấy là thiếu nữ mười tám tuổi rồi, thứ gì phụ nữ trưởng thành có thì cô ấy cũng có. Vậy cởi hay không cởi? Thôi thì cởi vậy, anh xem như hy sinh bản thân một chút, giúp người lúc hoạn nạn. Nhắm mắt thì làm sao mà thấy đường, tất nhiên anh phải mở to mắt. Da thịt thiếu nữ hồng hào, trơn bóng, tỏa mùi thơm hoa lài ngào ngạt. Khi máu nóng dồn hết cả lên đầu, anh cảm thấy vô cùng hối hận.

Đúng lúc, Thủy Triều giơ chân đá thẳng về phía trước một phát. Anh không kịp né nên lập tức ngã bật ngửa xuống giường. Anh có lòng tốt giúp người hoá ra lại hại mình, nhưng cũng là dịp hất văng mọi ý nghĩ xấu xa trong đầu anh. Vừa đau, vừa tức, anh lồm cồm ngồi dậy, định mắng cô vì cái tội vô ơn. Nhưng anh chỉ nhìn thấy hai mắt cô nhắm nghiền, trán nhăn chặt lại, cổ họng phát ra tiếng rên rỉ như đang chìm trong cơn ác mộng.

Cơn sốt khiến Thủy Triều không yên giấc. Cô như đang ở trên một đám mây trắng bồng bềnh. Gió thổi nhè nhẹ, mây trắng bay ngang trời. Từ trên cao nhìn xuống, những cánh đồng quê cô phủ một màu vàng óng, những bông lúa nặng trĩu đang chờ gặt hái. Cô thầm nghĩ nếu năm nào cũng được mùa như vậy, những thiếu nữ như cô sẽ có cuộc sống tốt đẹp hơn, không phải chọn cách lấy chồng để bước chân vào đời.

Đột ngột, gió nổi cơn ào ào ngắt ngang suy nghĩ của Thủy Triều. Cô hoảng loạn la hét, túm phải một chú chim khổng lồ đang tìm đường di trú. Cô càng ôm chặt, chú chim càng bay nhanh. Cô còn cảm nhận được những cơn gió tát vào mặt rát buốt, bên tai không ngừng vang lên mấy tiếng rên rỉ lạ kỳ. Khi cô mở mắt, chỉ thấy xung quanh một màn đêm đen kịt không một bóng người. Mưa tuyết bay đầy trời, thoáng chốc đã phủ lên người cô một lớp băng mỏng lạnh buốt. Cô run rẩy, hai hàng răng va vào nhau lách cách. Cái rét cắt da, cắt thịt, cộng với sự sợ hãi khiến cô cảm thấy mình sắp chết. Nếu có vài que diêm ở đây thì hay biết mấy, cô nhất định sẽ thắp lên những ảo tưởng cuối cùng.

Đến khi cô sắp thiếp đi, có luồng ánh sáng phía trước di chuyển càng lúc càng gần hơn. Có chút hy vọng, cô gắng gượng giữ cho mình tỉnh táo. Xuyên qua bóng tối, xuyên làn mưa tuyết, cô thấy người đàn ông có gương mặt phúc hậu tiến đến. Ông nghiêng người, chìa bàn tay ra chờ đợi, nhỏ nhẹ cổ vũ: “Con gái, con phải dũng cảm lên!” Giọng nói từ trong sâu thẳm ký ức kết hợp với giọng nói này hòa thành một. Cô bật khóc, dùng hơi sức cuối cùng nắm chặt bàn tay kia. Cảm giác ấm áp và thô ráp khiến cả đời cô không bao giờ quên được. Cô nghẹn ngào thốt ra hai tiếng thân thương: “Ba ơi!”

Ánh ban mai từ cửa sổ hắt vào bức hình cưới treo trên tường. Chú rể điển trai trong bộ dáng nghiêm nghị, cô dâu xinh đẹp miệng cười, nhưng đôi mắt không cười. Cả hai cùng nhìn về một hướng nhưng dường như nơi đó không tồn tại hai chữ “hạnh phúc”. Hôm chụp hình cưới, cô đợi anh rất lâu. Khi xuất hiện, anh không vui ra mặt. Đứng trước khung hình, anh chẳng nặn ra được một nụ cười. Bức hình như lời cảnh báo cô rằng giả là giả, thật là thật, chẳng bao giờ có thể thay đổi được, vậy nên đừng hy vọng gì cả.

Trên chiếc giường lớn, Thủy Triều bắt đầu cựa mình, hai hàng mi khẽ lay động. Mở mắt ra, cô sửng sốt khi nhìn thấy gương mặt của Nguyễn Vũ gần trong gang tấc. Dường như anh đang ngủ rất say, nét mặt an tĩnh như trẻ con, hơi thở phả ra nhẹ nhàng và đều đặn. Nhích tầm nhìn xuống phía dưới là cảnh khó mà tin được, cánh tay anh đang bị cô ôm chặt, trên đó còn hằng lên những vết ửng đỏ, như minh chứng cho việc này đã diễn ra suốt đêm qua. Thật khó tin, anh lại chấp nhận cho cô ôm như vậy sao? Hay đêm qua anh uống say đến nỗi không biết gì? Nghĩ đến đây, cô vội vàng buông tay anh, lùi người ra xa hơn một chút.

– Chưa gì đã qua cầu rút ván hả cô bé? Cả đêm qua em bị sốt, tôi phải thức đến tận ba giờ sáng. Đã vậy, em cũng thật khó hầu hạ, vừa rên vừa khóc, lại ôm chặt tôi không buông. Không ngờ lúc ngủ em còn sinh động hơn lúc thức. – Nguyễn Vũ hé mắt, cất giọng còn ngáy ngủ.
– Thật vậy sao? – Cô mắc cỡ, căng thẳng cắn ngón tay cái.
– Nguyên tắc làm người của Nguyễn Vũ này là không nói dối. – Anh vỗ ngực nói.
– Còn bộ đồ này là ai thay cho cháu? – Cô nhìn bộ đồ trên người mình. Cô nhớ rõ trước khi ngất đi, mình không mặc nó.
– Là tôi… à tôi gọi cô Châu thay. – Anh không muốn nhắc lại việc đáng xấu hổ đó nên đành lén phá bỏ nguyên tắc trong ít phút.
– Cảm ơn chú! Chú thật tốt bụng. – Cô xúc động nói.
– Phải, nhưng tôi tốt với em là có dụng ý của riêng mình. Vì vậy em đừng ngây thơ mà động lòng nhé!
– Cháu nhất định sẽ làm như vậy. –  Lần này là lần thứ một trăm cô hạ quyết tâm đóng chặt trái tim mình trước người đàn ông này.
– Này, còn định gọi tôi là chú nữa sao? – Anh tức giận hỏi.
– Nếu không gọi là chú thì phải gọi bằng gì? – Cô liền thắc mắc.
– Thế mẹ em gọi ba em bằng gì?
– Dạ, bằng “ông” ạ! – Cô ngây ngô đáp.

Nguyễn Vũ trông thấy ánh mắt thơ ngây vô tội của Thủy Triều, chỉ còn biết vò đầu bứt tóc, nghiến răng kèn kẹt. Ai biểu anh lấy vợ trẻ con làm gì, nói chuyện với trẻ con quả thật rất mệt. Xem ra anh phải lên kế hoạch dài hạn dạy dỗ cô vợ ngốc nghếch này mới được. Cuộc sống hôn nhân sẽ khiến anh không còn rảnh rỗi như trước nữa.