Anh muốn được nhìn thấy em mỗi khi quay đầu lại [C8 – Hoàng tử xe buýt]

Hôm đó là lần duy nhất tôi và Nguyễn Vũ ngủ trên cùng một chiếc giường, cũng như đánh dấu sự khởi đầu cho một cuộc hôn nhân giả tạo. Trước mặt mọi người, chúng tôi là một cặp vợ chồng không rời nửa bước. Nhưng sau khi cánh cửa phòng riêng khép lại, chúng tôi phân chia ranh giới rõ ràng, không ai đụng chạm đến ai. Tôi sống một mình ở phòng ngủ, tự mình ấp ủ về một tương lai tốt đẹp hơn. Còn anh ở phòng làm việc sát bên, ôm ấp thứ quá khứ đầy tiếc nuối.

Kỳ thực ngoài vệc độc mồm, Nguyễn Vũ luôn tỏ ra cưng chiều tôi hết mực, làm cho bố mẹ chồng tôi đều phải kinh ngạc. Đi đâu công tác, anh đều mua về cho tôi vô số quần áo đẹp. Thậm chí anh thường xuyên dẫn tôi đi ăn rất nhiều đồ ăn ngon. Mỗi tuần, dù bận rộn đến cỡ nào, anh cũng dành ra ngày cuối tuần cùng tôi đi ngắm mặt trời mọc trên biển… Vì vậy, trong thâm tâm tôi, anh không phải là người xấu, mà là người rất xấu, thậm  chí nhẫn tâm nhất thế giới. Bởi lẽ đồ anh mua là kiểu Nhã Lan thích mặc. Thức ăn anh bảo tôi ăn là những thứ cô ấy thích ăn. Còn mặt trời mọc trên biển là lời hứa anh dành cho cô ấy. Những việc anh làm chưa bao giờ dành cho tôi cả.

Trước mặt Nguyễn Vũ, tôi tồn tại giống như thứ con búp bê khoác lên mình chiếc vỏ bọc của ký ức xa xôi. Nhưng anh quên rằng tôi là một người sống, có linh hồn, có cảm nhận của riêng mình. Dù tôi ăn gì, mặc gì, cố tỏ vẻ giống ai, linh hồn tôi vẫn cho tôi biết tôi là Thủy Triều, chứ không phải Nhã Lan. Vì vậy, tôi trở nên càng lúc càng chán ghét anh, chỉ mong rời xa anh càng sớm càng tốt. Gần một năm trôi qua, tôi không còn ngây thơ mơ ước về một chàng bạch mã hoàng tử nào đó nữa. Tôi chỉ biết cố hết sức tích lũy kiến thức lẫn tiền bạc, mong một ngày nào đó có tự đứng vững trên đôi chân của mình.

Rủi thay, ý đồ chưa thực hiện thành công đã bị phanh phui trắng trợn. Nguyễn Vũ phát hiện ra việc tôi đi kiếm tiền, chưa biết anh sẽ ra tay trừng phạt tôi như thế nào. Nhưng tệ nhất là là gian hàng kinh doanh trực tuyến của tôi trên diễn đàn “Phụ nữ tự do” phải đóng cửa vì sự cố lần này. Tôi nhìn theo chiếc ô tô rời đi, lòng trở nên lạnh lẽo. Dù có hóa thành tro bụi, tôi cũng nhận ra người ngồi trong xe là Thiên Huệ. Cô gái đó đã không tiếc lời mạt sát tôi trong ngày kết hôn. Không biết kiếp trước tôi có nợ nần gì, mà hết lần này đến lần khác, cô luôn gây khó dễ cho tôi như vậy.

Đang miên man suy nghĩ, bất chợt có thứ gì đó man mát rơi trên mặt tôi. Tôi xoa xoa cánh mũi đang ươn ướt, hóa ra là giọt nước. Tiếp đến giọt thứ hai, giọt thứ ba,… lần lượt rơi xuống trúng tôi. Dường như vận xui của tôi vẫn chưa hết thì phải. Không tiền, không điện thoại, lại thêm trời sắp đổ mưa. Không kịp nghĩ ngợi gì thêm, tôi liều mạng chạy thật nhanh về phía trạm xe buýt xa xa phía trước mặt.

Khi tôi vừa đến nơi, mưa như trút. Diện tích nhỏ, nhưng lượng người lại khá nhiều, tranh nhau từng chỗ đứng một. Tôi chậm chân nên phải đứng ngoài rìa, thỉnh thoảng bị gió hắt nước mưa vào người. Hậu quả là làn váy lụa của tôi lấm tấm nước, bết dính vào da thịt trông thật khó coi.

Có chiếc xe buýt cập bến, dòng người liền hối hả bước lên. Những tưởng đã thưa người, ai ngờ tốp người khác lại đến trú mưa làm cho trạm xe đông đúc như cũ. Chen tới chen lui, đẩy tới đẩy lui, tôi bị dịch chuyển vào bên trong. Thình lình, “đùng” một tiếng kinh hoàng, tia sáng ngoằn nghoèo sẻ dọc bầu trời xám xịt làm đôi. Khi đó, tôi chỉ kịp nghe thấy giọng mình hét lên thất thanh, đồng thời theo phản xạ cố bám víu lấy thứ gì đó. Đến khi hoàn hồn lại, tôi đỏ bừng mặt phát hiện hành động của mình thật sỗ sàng, tay vẫn còn đang nắm chặt cánh tay anh chàng đẹp trai bên cạnh không buông.

Người đó nhìn tôi cười cười, nụ cười đôn hậu với hai má lúm đồng tiền như muốn hút hồn người khác. Có người vừa nhìn đã ghét, cũng có người vừa nhìn đã yêu. Nhưng đối với anh chàng xa lạ này, tôi vừa nhìn đã cảm thấy tin tưởng, cảm thấy là người tốt. Mà trong hoàn cảnh không đồng xu dính túi của tôi lúc này rất cần một người như vậy.

– Xin lỗi anh! – Tôi thả tay ra khỏi người anh chuyển sang gãi gãi đầu, ái ngại nói.
– Không sao!
– Anh đón tuyến xe số mấy chứ? – Tôi bạo gan bắt chuyện.
– À, chuyến 8888.
– Em cũng đón chuyến 8888. – Thật ra chuyến 5555 mới là chuyến về nhà, còn chuyến 8888 là đến chỗ của Mây. Tôi chỉ nghĩ đơn giản rằng nếu đi cùng chuyến với anh sẽ dễ nhờ vả hơn. Tôi hỏi tiếp: “Thế anh ghé trạm ở đường nào?”
– Đường Y.
– Trùng hợp quá, em cũng ghế trạm ở đường Y. – Tôi nhe răng cười giả lả. Tôi không nói dối, nhà May quả thật ở đường Y.
– Trùng hợp vậy sao! Như vậy tôi có thể nghĩ rằng cô bé đang cố tình theo đuổi tôi không? – Anh nhìn tôi bằng cặp mắt ngờ vực, nhưng nụ cười hút hồn vẫn thường trực trên môi.
– Anh đừng hiểu lầm. – Tui xua tay, vội vã phân bua: “Thật ra em gặp sự cố nên mất sạch tiền, không còn đủ khả năng chi trả vé xe buýt. Nếu anh có lòng tốt cho em mượn tiền, khi đến đường Y, em sẽ lập tức kêu bạn em ra trả lại tiền cho anh. Có điều lúc đó, phiền anh cho em mượn thêm ít tiền nữa để gọi điện thoại.” – Vừa dứt lời, tôi giương đôi mắt tròn xoe long lanh nhìn anh.
– Được, khi nào lên xe, anh sẽ giúp cô bé trả tiền vé. – Anh nhìn tôi bằng cặp mắt cảm thông.
– Anh thật tốt bụng. Cám ơn anh! – Tôi vui mừng rối rít.

Lên xe, anh quả thật giữ đúng lời hứa trả tiền vé giúp tôi. Xe chỉ còn đúng hai chỗ còn trống cạnh nhau nên tôi bắt buộc chúng tôi phải ngồi chung. Bỗng dưng tôi hắt xì liên tục vài cái, vừa chấm dứt đã thấy đôi vai mình nằng nặng. Tội giật mình nhận ra chiếc áo áo khoác màu đen dày dặn, mang theo làn hơi ấm áp đang sưởi cho đôi cánh tay giá buốt. Khi tôi còn chưa hết bàng hoàng, anh dịu dàng nói: “Coi chừng cảm lạnh đó cô bé!” Trái tim tôi phải một thoáng run rẩy. Nụ cười của anh có sức quyến rũ kỳ lạ, khiến tôi không thể từ chối được, chỉ có thể lặng lẽ mà đón nhận ý tốt của đối phương.

Khi đến đường Y, tôi và anh cùng xuống xe. Đúng lúc, anh nhận được một cuộc điện thoại, nụ cười hoàn toàn biến mất, vẻ mặt ngập tràn căng thẳng. Sau đó, anh liền vội vã từ biệt tôi, rồi băng qua bên kia đường. Nhìn theo bóng lưng cao lớn của anh ngày càng xa mình, tôi có cảm giác hụt hẫng. Anh là ai? Anh tên gì? Anh ở đâu? Liệu tôi và anh có thể gặp lại nhau không? Rất nhiều câu muốn hỏi nhưng tôi lại không thể thốt thành lời. Biết rõ chỉ là bèo nước gặp nhau, gặp xong rồi bèo trôi đường bèo, nước chảy đường nước, hà tất gì phải bận tâm thêm.

– Còn áo khoác của anh nè! – Tôi sực nhớ ra vẫn còn giữ áo khoác của anh nên gọi với theo.
– Giữ đó, sẽ có ngày anh đến tìm cô bé lấy lại! – Anh quay đầu, nháy mắt với tôi. Nụ cười của anh rực rỡ như tỏa nắng khiến tôi say sẩm cả mặt mày.

Sau đó, tôi đến thẳng nhà Mây. Sau khi kết hôn, tôi được cha chồng tạo điều kiện cho đi học tiếp. Ông còn giúp tôi chọn ngành Marketing để sau này có thể giúp Nguyễn Vũ một tay phát triển công việc ở Quang Vũ. Mây chính là bạn học của tôi. Hai chúng tôi xuất thân không giống nhau, cá tính cũng khác xa nhau. Nhưng đặc biệt chúng tôi có sở thích chung là thích làm đẹp, vì vậy cùng nhau đọc sách nghiên cứu tạo ra một số loại mỹ phẩm thiên nhiên, cùng nhau mở gian hàng trực tuyến trên mạng.

Gia đình Mây rất giàu có nhưng cô lại thích cuộc sống tự lập. Cô được ba mẹ mua cho một căn hộ cao cấp ở ngay trung tâm thành phố. Thỉnh thoảng, tôi vẫn hay đến nhà Mây chơi để hưởng ké chút cảm giác tự do, tự tại. Sau cả chục hồi chuông, Mây xuất hiện trước cửa kèm theo mấy cái ngáp dài. Cô bạn của tôi rất mê ngủ, đã ngủ thì điện thoại hay chuông cửa reo lớn đến mấy cũng chẳng bận tâm. Xem ra vận xui của tôi qua rồi nên mới được cô thức giấc tiếp đón.

– Sao cậu thờ thẫn vậy? Chẳng phải tối qua khoe với mình có nhiều khách đặt hàng lắm sao?
– Mây… – Tôi nghẹn ngào, ôm chầm lấy cô.

Chuyện này đối với tôi như trời sập, còn đối với Mây chỉ là chuyện cỏn con. Sau khi nghe xong, cô cười ngất: “Thủy Triều à Thủy Triều, thua keo này ta bày keo khác, cậu lo gì!” Rồi cô quăng cho tôi tờ báo Phụ Nữ Đẹp, cất cao giọng: “Trang hai mươi mốt!” Quả nhiên, khi tôi lật đến, mắt lập tức sáng lên. Tin tức nói về việc chuyên gia điều chế mỹ phẩm thiên nhiên Ayumi nổi tiếng thế giới sắp đến Việt Nam. Chẳng những vậy, cô ấy còn tổ chức buổi đào tạo cho những người có năng khiếu và đam mê, số lượng có hạn.

– Bên tòa soạn Phụ Nữ Đẹp đó rất thân với ba tớ nên đã đồng ý cho tớ một vé. – Mây trịnh trọng tuyên bó.
– Cậu thật may mắn nha! – Tôi nhìn cô ngưỡng mộ.
– Nhưng tớ sẽ tặng lại cho cậu. Học xong lớp đó, cậu có thể làm được nhiều thứ hơn. Thấy tớ thương cậu không? – Mây là như vậy, luôn sẵn sàng nhường những thứ tốt đẹp cho tôi.
– Vậy cậu thì sao? Cậu cũng thích học lắm mà. – Tôi hỏi.
– Chả sao cả, đơn giản là tớ chưa có hứng học. Ayumi năm sau sẽ tổ chức lớp ở Singapore. Năm sau tớ sẽ bay qua đó học cũng chẳng muộn. Thôi tớ đói bụng rồi! Chúng ta cùng đi ăn rồi sẵn tiện tớ đưa cậu về luôn.

Trên đường đi, tôi đã kể tiếp cho Mây nghe chuyện về người đàn ông tốt bụng. Cô gọi người đó là “hoàng tử xe buýt”. Biết tôi không xin thông tin liên lạc của anh, cô tiếc hùi hụi, bảo tôi là kẻ ngốc nên mới không bắt lấy người đàn ông tốt như vậy. Nhưng tôi chỉ cười trừ, tiếc chi bèo nước gặp nhau.

Khi tôi về đến nhà cũng gần chín giờ tối. Tôi vừa lúi cúi bước xuống xe thì nghe giọng nói lảnh lót của Mây: “Cháu chào chú ạ! Cháu về Thủy Triều rủ nhau đi ăn nên về hơi trễ!” Tim thót lại, tôi ngước lên nhìn thấy sắc mặt đen thui của Nguyễn Vũ. Anh ậm ừ bằng giọng cứng nhắc, hệt như một ông chú già nua đang tức giận với đứa cháu gái ham chơi.

Đã vậy trước khi rời đi, Mây còn ráng bồi thêm một câu lễ phép không đúng lúc: “Cháu xin phép về đây ạ!” Vốn là tôi giấu nhẹm với Mây chuyện tôi đã kết hôn, tôi không muốn bạn bè thương hại cho hoàn cảnh của tôi. Có một lần Nguyễn Vũ đến trường đón, tôi nói bừa với cô rằng anh là chú tôi. Đúng là ăn nói không ngay thẳng sẽ gặp phải quả báo, tôi tự làm tự chịu chứ biết sao bây giờ. Chuyện hồi chiều cộng với chuyện này đúng là tội càng thêm tội. Tôi nhanh chân bước vào nhà, mong sao tránh mặt anh lúc nào hay lúc đó. Ánh mắt giận giữ của anh từ phía sau khiến sóng lưng tôi lạnh buốt.

– Đứng lại! Ai cho phép đi phía trước tôi? – Anh quát.
– Em… em… – Tôi lập tức lùi lại phía sau anh. Từ lần đầu gặp, thói quen đặt tôi ở phía sau anh vẫn không thay đổi.
– Gan em to thật! Tôi chưa tính sổ chuyện em tự ý ra ngoài kiến tiền thì em đã bỏ trốn đi chơi tiếp.
– Em xin lỗi. – Tôi cúi gầm mặt, giọng lí nhí.
– Tôi không muốn nghe những câu vô nghĩa đó. Tốt nhất tối nay em nên gác tay lên trán, tự suy nghĩ những điều mình làm là đúng hay sai.

Nguyễn Vũ mắng chưa tới ba câu đã tức giận bỏ vào nhà. Tôi mừng húm, xem như thoát nạn rồi. Nhìn bóng anh khuất sau hàng bông giấy, tôi bĩu môi. Anh bảo tôi tự suy nghĩ ư, còn lâu nhé! Tôi tự kiếm ra đồng tiền là sai sao? Tôi qua nhà bạn chơi là sai sao?

– Cậu chủ tức giận lắm phải không? – Vừa bước vào nhà, cô Châu níu chặt lấy tay tôi hỏi.
– Dạ, có chút chút! – Tôi đáp cho có lệ.
– Cô đừng buồn! Hôm nay trong nhà có chuyện lớn. Buổi chiều, ông chủ đã hất cả bàn ăn khiến cả  nhà ai cũng hoảng sợ. Nghe đâu cậu chủ đang bàn bạc hợp đồng với khách hàng, nhận điện thoại của ai đó rồi bỏ đi. Vì việc này, công ty nhà chúng ta sắp mất đi một hợp đồng lớn.
– Sau đó thì sao? – Tôi sốt ruột hỏi.
– Nghe ông chủ mắng một hồi, cậu chủ tức giận bỏ ra ngoài cổng đứng. Khi cô chủ về, cậu chủ mới chịu vào nhà.

Tôi sững sốt đứng hình tại chỗ. Sâu chuỗi tất cả các sự kiện lại, tôi tự đưa ra những đáp án hết sức bất ngờ. Nguyễn Vũ vì nhận điện thoại của tôi mà bỏ dỡ cuộc họp với khách hàng. Sau đó, anh vì lo lắng cho tôi mà đứng chờ ngoài cổng cả buổi. Tôi đã sai thật rồi ư? Nhưng vì sao, cuối cùng là vì sao anh bỗng dưng đối xử với tôi tốt như vậy chứ?