Tận cùng tình yêu [Q8-C37: Anh tỉnh lại]

Từ khi quen nhau đến khi kết hôn với Giang Mạc Viễn, hai người đã cùng trải qua nhiều phen lận đận, đau đớn cũng có, nhưng trên hết là sự ấm áp trong trái tim chưa bao giờ nguội. Giang Mạc Viễn là người như vậy, anh không cho phép bản thân bộc lộ quá nhiều cảm xúc, anh là người đàn ông kín tiếng nhưng tinh tế, chuyện sự nghiệp bày mưu nghĩ kế có thể khiến anh sôi nổi nhưng cũng có khi điềm tĩnh trầm ngâm. Nếu khi trước có người hỏi cô, rằng có khi nào tưởng tượng đến cảnh Giang Mạc Viễn say mèm hoặc yếu đuối khi đổ bệnh hay không, tất nhiên cô sẽ trả lời là không. Con người anh quá cẩn thận, chắc chắn sẽ không ngốc đến mức tự khai nhược điểm của mình trước mặt người khác. Anh có uống rượu, anh cũng từng đổ bệnh, anh là người chứ đâu phải thần linh, nhưng dù thế nào, thì người ngoài cũng không biết nổi.

Đọc tiếp

Lưu luyến không quên [Chương 70.2] – Hoàn chính văn

Lệ Trọng Mưu bây giờ ngoan không kém con trai, luôn luôn nghe lời Ngô Đồng, luôn về nhà sớm, hằng ngày đưa con đi học, không thức đêm làm việc, mấy chuyện ở công ty đa phần giao cho cấp dưới. Dù vài cổ đông có lên tiếng phê bình, nhưng cổ phiếu Lệ thị vẫn ở mức ổn định, phó tổng có thể quản lý được, ban giám đốc cũng toàn người tài, vì thế Lệ Trọng Mưu không cần giám sát gắt gao.

Đọc tiếp

Lưu luyến không quên [Chương 69.1]

KẾT THÚC – Phần 1

 

Bé con được bốn tháng, bụng Ngô Đồng đã lộ ra, tứ chi cô vẫn mảnh mai như trước. Qua thời kì nôn nghén kham khổ, cô lại không béo lên được. Đi cùng bảo mẫu ra siêu thị mua mấy đồ lặt vặt, mấy đứa trẻ hàng xóm ghé vào cửa sổ, tò mò quan sát cô đi qua.

Đọc tiếp

Lưu luyến không quên [Chương 62]

CHƯƠNG 62

 

Hôm sau Ngô Đồng dậy từ sớm sửa soạn trang phục từ đầu đến chân, đến cả trang sức đều rất tỉ mỉ. Cô sợ mất điểm, dù Lệ Trọng Mưu chưa bao giờ đề cập đến quan hệ cha con này, thậm chí ngay cả tên tuổi cũng không có ai biết. Thử hỏi như vậy làm sao Ngô Đồng không lo cho được.

Đọc tiếp