Đơn giản tiếng yêu [Ngoại truyện 7: Chờ đợi và vẫn đợi chờ] -HOÀN TRUYỆN

Thái An bước chân ra cửa. Trời đã sáng….Bóng tối lui bước, nhường chỗ cho ánh mắt trời sáng rọi muôn nơi.
-Cha….cha…
Một âm thanh mềm nhẹ vang lên. Tiểu cô nương tóc búi trái đào tay cầm theo một túi nhỏ trao cho Thái An. Vừa nhìn thấy cô bé, gương mặt phong trần của Thái An giãn ra, rạng rỡ. Cô bé con cười như nắc nẻ khi được cha công kênh trên vai…Bên trong, ngơời thiếu phụ cũng mỉm cười hạnh phúc, vui với cái vui của chồng con.
-Tướng công à….Chàng đừng đùa với con nữa. Đi sớm rồi về sớm. Kẻo như hôm trước, lại có chuyện không hay.
Nhắc đến chuyện hôm trước gương mặt người thiếu phụ vẫn còn sợ hãi. Đã tối trời mà Thái An chưa về, nóng ruột quá nên nàng ôm con ra đầu làng chờ đợi. Không ngờ gặp phải bọn xấu. Tiểu Phương khóc thét lên nhưng vẫn không làm cho bọn chúng chùn tay…. Thiếu phụ này tuy không được gọi là xinh đẹp tuyệt mỹ nhưng đối với bọn cướp thì có hề gì. Chỉ cần thỏa mãn dục vọng, chuyện sau đó chúng không hề quan tâm.
-Tiểu muội muội…Đừng khóc….Đừng khóc…

.
Tiếng khóc của cô bé đã làm kinh động dân làng. Họ không còn sợ bọn cướp nữa. Cả làng tuy chỉ có mấy chục người nhưng rất đoàn kết. Kẻ dao, người búa, người liềm đồng loạt kéo ra….Bọn chúng bị đánh thừa sống thiếu chết…Cũng vừa lúc đó Thái An về đến. Hắn suýt chút nữa là bị dã thú trong rừng ăn thịt, nếu không nhờ có người cứu giúp kịp thời.
-Lát nữa muội mang bánh gạo sang qua cho Hàn tẩu…Hôm nay nghe nói là sinh thần của Tiểu Ngọc nhi.
-Ừ…
Tiểu Ngọc nhi là con của ân nhân, mới vừa hai tuổi song vô cùng xinh đẹp, trong làng có không ít người ngấp nghé, định bụng sau này cưới về làm vợ của con mình.
Thái An cười khẽ….Tuy không nói ra nhưng thân phận ân nhân nhất định không tầm thường. Làm thông gia với một người như thế, có lẽ cũng không hẳn là phúc. Thái An chỉ mong mỏi một cuộc sống êm đềm bình lặng, con cái lớn lên được khỏe mạnh, sau này có thể có một mái gia đình thuộc về mình, chỉ riêng của một mình mình…
-Thái thúc…
Một giọng nói trầm ấm chợt vang lên. Thái An nhận ra trưởng nam của nhà ân nhân đang đứng đó. Cậu thiếu niên mới hơn 10 tuổi nhưng anh tuấn bất phàm, trên người dù mặc vải thô song không che giấu được khí phách tôn quý của nhà quan.
-Có chuyện gì không cháu?
-Dạ, cha mẹ cháu mời Thái thúc và Thái thẩm một lát nữa sang nhà cháu dùng bữa cơm đạm bạc mừng cho muội tử nhà cháu được hai tuổi ạ…
-Ừ…Thúc biết rồi…Cháu về đi!
Cậu bé vừa quay lưng thì bỗng nhiên dừng lại. Ánh mắt hắn không rời khỏi thân hình bé nhỏ của cô bé con vừa rời khỏi vòng tay cha, đang lon ton chạy vào trong:
-Tiểu muội tử…
Cô bé con thoáng dừng lại…Nụ cười trong sáng làm sáng bừng gương mặt ngây ngô rồi lại bỏ chạy vào trong với mẫu thân, không biết đã gieo vào lòng Hàn Khánh một nỗi niềm rất lạ. Cảm giác bình yên tràn ngập tâm hồn. Cậu bé cũng chợt mỉm cười….
Thời gian cứ thế trôi qua…
-Hàn ca ca…
Cô bé con Thái Phương đã được 16 tuổi. Ngây thơ, trong sáng như đóa hoa rừng mới nở. Hàn Khánh 24 tuổi, đôi vai rắn chắc đã đủ để tạo cho người mình yêu một chỗ tựa nương….
Trong một góc khuất, Hàn Viễn và Lâm Nghi nhìn hai đứa trẻ….Một cô gái e ấp đi bên chàng trai sương gió có đôi mắt thật dịu dàng. Vừa quen lại vừa lạ…Lạ vì giữa chúng không có một khoảng không nào quá lớn đang ngăn trở…Chúng chẳng cần phải che giấu tình cảm dành trọn cho nhau.
-Hàn khanh gia…
Vũ đế và Thái Mẫn cũng ra đến tự lúc nào. Đầu họ đã có những sợi bạc….Đám trẻ thì tóc vẫn còn xanh và sẽ mãi xanh…
-Hôn sự của đám trẻ, cứ như vậy mà tiến hành…Khánh nhi cũng đã đợi Tiểu Phương khá lâu rồi.
Chờ đợi người mình yêu luôn là một cảm giác thật hạnh phúc…Tuy trong nó có cay đắng song cay đắng không thể nào che lấp nổi ngọt ngào….Hàn Viễn khẽ thì thầm vào tai của Lâm Nghi:
-Chúng ta về thôi phu nhân….
Trên bờ cỏ, lần đầu tiên trong đời, Hàn Khánh ôm chầm lấy Thái Phương trong lồng ngực…Bầu trời trải rộng, mênh mông…
Hạnh phúc vô cùng đơn giản. Dù để có được cảm giác hạnh phúc đơn giản ấy, có người đã phải dùng cả cuộc đời phức tạp mà đổi lấy, để mà mãi đi tìm….

-Hết-
* Truyện đáng lẽ còn 1 ngoại truyện nữa về Thương Niệm, con trai Thương Vũ và Thái mẫn nhưng nhân vật này lại liên quan đến truyện khác nên cho tôi khất lại, nếu có dịp làm truyện ấy sẽ giới thiệu với mọi người.,

Cảm ơn đã ủng hộ hoàn thêm một hố.

Mún đào hố mới - Có người không cho - Ác..... Nhảy hố của tui thì phải com - Không com, không lấp hố.

Google+