[Truyện ngắn: Chuyện ở Đồi Thông]

Bóng chinh phu mờ bên ải

Thiếu phụ buồn vuốt tóc ngắm yên ba.

Giọng đọc thơ nho nhỏ từ căn nhà sàn bên đồi thông khiến ông lão phì cười. Thằng nhóc này…. -Mới có 8 tuổi, sao lại đọc mấy bài thơ đó chứ? Để bó củi vào trong góc, ông cầm tách trà thơm thằng bé mới rót, mắng yêu. Ông thích đọc sách, ngâm thơ. Đứa cháu 8 tuổi bị ảnh hưởng cũng không lạ….Chỉ là hai câu thơ này….Hình như ông chưa từng đọc cho nó nghe. -Có một chị đọc, con nghe ạ! Thằng bé cười khanh khách. Ông đang lơ đãng, chợt ngẩng lên….

Bóng chinh phu mờ bên ải

Thiếu phụ buồn vuốt tóc ngắm yên ba….

Từ lâu, người ở khu Đồi Thông này đã quen gọi ông là ông Tám Thọ. Ông đã ở chỗ này từ khi mới giải phóng….Đến bây giờ, năm – mười- hơn ba mươi năm lẻ, ông vẫn sống lặng lẽ bên căn nhà sàn ở đồi thông. Chứng kiến bao cảnh thăng trầm dâu bể…Bao nhiêu thay đổi của cái thành phố mù sương này. Khi giá lạnh không còn vây quanh Đà Lạt nữa, khi văn minh đang từ từ tiến bước, khiến bao nhiêu điều thuộc về quá khứ lui dần, chậm lại phía sau lưng. Hai câu thơ đó – vốn không có tên tác giả. Chỉ là ông Tám Thọ, hai mươi năm trước vô tình gặp một cô gái bên đồi thông. Chiều tàn buông xuống…Mặt trời đỏ ối. Đà Lạt buổi chiều mờ mờ sương giăng phủ. Cái lạnh buốt người. Ông Tám vác bó củi trở về căn nhà sàn nhỏ của mình như thường lệ. Ban quản lý di tích giao cho ông trông coi khu Đồi Thông này. Vốn là người làm việc có trách nhiệm, ông luôn cố gắng hoàn thành công việc đã giao, bảo vệ, giữ gìn những khu vực quan trọng, có tiềm năng phát triển du lịch sau này. Nhưng lúc này việc ăn ở còn khó khăn, người ta tâm trí đâu mà màng tới du lịch nữa. Khu Đồi Thông triển vọng thế nào, cũng là chuyện của tương lai.

Bóng chinh phu mờ bên ải

Thiếu phụ buồn vuốt tóc ngắm yên ba….

Giọng đọc lanh lảnh vang lên giữa khi chiều vắng. Ông Tám cũng thoáng giật mình. Trước mặt ông, cách khoảng vài ba thân thông là một cô gái trẻ. Tóc xõa dài óng ả, mặc áo dài trắng, dáng vóc xuất thần. Miệng cô lẩm bẩm…Chỉ lặp đi lặp lại hai câu thơ. -Cô ơi! Ông Tám sực nhớ…Con gái mà giờ này còn quanh quẩn bên Đồi thông vốn không tốt. Xung quanh cũng không có hiếm kẻ lưu manh. Biết đâu. -Cô…. Ông bước đến….Vài thân thông gần ngay trước mặt. Vậy mà cô gái…Thoáng bỗng như một bóng mờ hư ảo. Xung quanh ông Tám lại là tiếng gió xao động, bóng tối mịt mù từ từ giăng xuống đồi thông.

Bóng chinh phu mờ bên ải

Thiếu phụ buồn vuốt tóc ngắm yên ba….

Ông ngẩn người đôi chút. Bên tai vẫn còn đâu đó tiếng người lặp lại. Hai câu thơ…. Đêm đó….Ngoài trời đổ cơn mưa lớn. Mưa lớn ở Đà Lạt không lạ. Chỉ là trong tiếng mưa như đang gào thét, hình như ông Tám thỉnh thoảng lại nghe văng vẳng tiếng người đang lặp lại….Lặp lại không chỉ có một lần.

Bóng chinh phu mờ bên ải

Thiếu phụ buồn vuốt tóc ngắm yên ba….

Sáng hôm sau nữa, ông Tám Thọ ra khỏi nhà sàn như thường lệ. Đằng xa ông thấy có bóng người.

Không phải chỉ một người. Có hai người đang đùa nghịch. Ông nhìn thấy rất rõ. Một bóng cao gầy và một bóng nhỏ nhắn. Là một nam một nữ. Ông nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc của cô gái. Là cô gái của hôm qua.

Hôm nay cô ấy mới là một cô gái nhỏ. Tiếng cười khúc khích tràn đầy sức sống thanh xuân.

Là một đôi tình nhân nhỏ tuổi đang đùa giỡn. Chiều qua có lẽ mình thần hồn nát thần tính. Nhưng nhìn hai đứa trẻ này còn nhỏ như vậy, dù sao cũng không nên giỡn hớt ầm ĩ, nếu có ai trông thấy thì….

Ông bước đến, định nhắc chừng hai người. Bỗng nhiên…

Tiếng cười như tan đi trong không khí. Bàn tay của ông vẫn đưa ra phía trước, muốn gạt đi những bụi cỏ. Chỉ là…đằng sau bụi cỏ, chỉ nhìn thấy một khoảng mênh mông.

Vắng lặng….Chẳng có gì….

Ông quay ra bốn phía. Đáp lại ông là sự im lặng. Tiếng gió vẫn xạt xào như đang muốn vỗ về ông.

-Cô….

Ông phóng tầm mắt xa hơn. Một bóng trắng mỏng manh, dìu dịu. Ông nhận ra….Đúng là cô gái đó…..Chỉ là….

Bóng chinh phu mờ bên ải

Thiếu phụ buồn vuốt tóc ngắm yên ba….

Câu thơ lại được lặp lại. Lần này ông nhìn thấy trong ánh mắt cô gái đó, vẫn có gì như là sự lưu luyến với yêu thương.

Bẵng đi không ít năm, giờ đứa cháu lại nghe hai câu thơ ngày xưa cũ. Tuy cũ nhưng ông vẫn chẳng thể quên.

-Con nghe ai đọc vậy?

-Một chị ạ!

-Con gặp ở đâu?

-Trong khu rừng thông đằng trước ạ…..-Thằng bé vùng khỏi tay ông ngoại, cười tươi- Chị tốt lắm, còn hỏi con là con nhà ai nữa.

Cảm giác bất an ngập tràn trong lòng ông lão. Chỉ là lần này cảm giác đó không còn mơ hồ nữa. Nó trở nên rành mạch, rõ ràng hơn.

*Truyện tự viết, có vài chương thôi. Cảm ơn mọi người đã xem./.

Xem tiếp phần 2